Xu Hướng 2/2024 # Cảm Nghĩ Về Nụ Cười Người Mẹ # Top 8 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Cảm Nghĩ Về Nụ Cười Người Mẹ được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Exas.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Bài văn suy nghĩ về nụ cười người mẹ

Trong gia đình em không ai có thể thay thế được người mẹ. Người mẹ tự tay lo mọi thứ cho gia đình từ nuôi nấng, chăm sóc, dạy dỗ đến công việc nhà. Mọi thứ đều có bóng dáng mẹ, em rất hạnh phúc mỗi khi được nhìn thấy nụ cười của mẹ nó trên môi khi đạt kết quả cao trong học tập.

Mẹ em hiền lành, nhân hậu, giỏi giang, mẹ hi sinh vì chồng, vì con. Mẹ tần tảo sớm hôm, nhọc nhằn mưa nắng để lao động, nuôi sống gia đình,  nở nụ cười lạc quan và hạnh phúc. Tuy vất vất, khó nhọc là vậy nhưng mẹ vẫn luôn nở nụ cười vui vẻ lạc quan trên môi.

Ngay từ khi con lọt lòng mẹ đã nở một nụ cười hạnh phúc. Mẹ vẫn cười dù cho mệt mỏi, đau đớn khi mới sinh em bé nhưng chính vì được đón đứa con đầu lòng nên mẹ nở một nụ cười hạnh phúc. Mỗi khi nghe ba kể lại khoảnh khắc đó em lại cảm thấy thương mẹ vô cùng.

Trong cuộc sống, nụ cười của mẹ luôn gắn bó với em, khi em thức khuya học bài, mẹ cười khích lệ, khuyên em cố gắng học hành. Khi em đạt kết quả tốt trong học tập khiến cho ba mẹ vui lòng, mẹ lại nở một nụ cười vui vẻ, hạnh phúc. Khi em gặp chuyện buồn mẹ lại nở một nụ cười an ủi, hỏi han giúp em vượt qua được nỗi buồn…Cứ như vậy nụ cười của mẹ đồng hành cùng em trong cuộc sống.

Không chỉ với em mà mẹ nở một nụ cười hiền hậu, ấm áp như thếvới gia đình của mình. Ba mẹ hay cười đùa quan tâm nhau trong niềm hạnh phúc. Đối với ông bà, mẹ cũng cười bằng nụ cười đứa con hiếu thảo. Nụ cười của mẹ đã trở thành sự quen thuộc gần gũi mà em chỉ muốn nhìn thấy mỗi ngày.

Dù buồn hay vui người mẹ vẫn luôn cười. Em sẽ cố gắng trở thành một đứa con ngoan trò giỏi để mẹ có thể tự hào về em, có thể cười khi khoe em với mọi người xung quanh. Em mong rằng mẹ sẽ gặp nhiều niềm vui trong cuộc sống, nụ cười sẽ mãi trên môi mẹ, với con không có gì trên đời đẹp bằng nụ cười của người mẹ.

Bài văn suy nghĩ về nụ cười người mẹ số 2

Nụ cười của mẹ là món quà rất ý nghĩa, nụ cười hạnh phúc khi con trưởng thành, nụ cười của mẹ khi thấy con thành công. Mẹ cười nhìn mẹ rất đẹp và rạng rợ, con chỉ muốn nụ cười ấy mãi trên môi.

Khi nghĩ về nụ cười của mẹ đó là những điều tươi đẹp nhất. Dù rằng trong cuộc sống bộn bề lo toan và có quả nhiều những âu lo nhưng mẹ hãy cười thật nhiều, con biết khi mẹ cười đó là lúc mẹ đẹp nhất,mọi buồn lo tan biến hết. Con mãi nhớ về hình ảnh mẹ cười cũng chính là đóa hồng thắm đỏ nở trên môi. Nụ cười của mẹ như cũng lại đã rạng rỡ như nắng ấm trong những ngày đông lạnh giá.

Mẹ biết không? Khi lần đầu tiên con cảm nhận được sự yêu thương, sự che chở tình yêu của mẹ trong nụ cười là ngày con tập đi, ngày ấy dường như cũng đã xa lâu rồi nhưng con mãi nhớ. Tất cả những khó khăn trong con dường như cũng đã lùi về phía sai chỉ cần mẹ nở nụ cười khích lệ. Khi con bước chập chững đi mẹ nâng đôi chân bé nhỏ giúp con đứng dậy sau vấp ngã. Mẹ luôn nói với con rằng đã có mẹ phía sau rồi đây.

Nụ cười của mẹ lúc này đây dường như lại chính là một vàng trăng như sáng nhất. Con cũng có thể cảm nhận được rằng cũng chính khi trong vòng tay yêu thương của mẹ con như cảm nhận được nụ cười của mẹ là tuyệt nhất mẹ ạ! Mẹ hãy nhớ, mẹ hãy luôn luôn cười như thế mỗi lúc con được điểm cao. Hay nụ cười của mẹ hãy cười thật hạnh phúc khi lần đầu tiên cầm bài kiểm tra điểm mười của con trên tay, mẹ vui sướng đến bật khóc nữa. Thực sự con không muốn mẹ khóc một chút nào cả. Con biết được rằng, trong cuộc sống có biết bao nhiêu những chông gai và khó khăn, trên đôi vai nhỏ của mẹ như gánh vác hết việc của gia đình khi bố không còn ở bên. Con biết cuộc sống này khó khăn lắm, nhưng mẹ luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con.

Nhớ những lúc cuối tháng xin tiền đóng học, đôi mắt mẹ buồn và đầy lo âu nhưng vẫn hứa với con sẽ có tiền đóng học phí. Con biết nhà mình khó khăn và mẹ luôn tiết kiệm hết mức để lo cho ăn học cho con bằng bạn bằng bè. Nhưng mẹ biết không, có khó khăn gì mẹ cũng đừng chịu đựng một mình, trong khóe mắt cay cay con thấy mẹ quay đi nhanh chóng sợ con nhìn thấy. Mẹ hãy cho con thấy nụ cười hạnh phúc chứ không phải nụ cười cay đắng, buồn tủi. Con yêu mẹ vì mẹ là mẹ của con, con sẽ cố gắng học hành thật tốt để nụ cười của mẹ mãi trên môi.

Sau này dù có rời xa vòng tay mẹ đi đến những vùng đất nơi xa xôi và không có người mẹ ở bên nhưng con vẫn sẽ mãi nhớ nụ cười hiền từ và âu yếm của mẹ, với con không có gì trên đời đẹp bằng nụ cười của người mẹ.

Bài Liên Quan:

Điều hướng bài viết

Stt Nụ Cười Tỏa Nắng, Stt Mỉm Cười Với Cuộc Sống

Nụ cười là một điều rất đặc biệt và có thể mang lại cho chúng ta rất nhiều cảm xúc khác nhau. Có thể khi chúng ta nhìn thấy một người nụ cười, chúng ta cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc, hoặc thậm chí có thể là bất ngờ và ghen tị. Nụ cười tỏa nắng đại diện cho sự tươi cười, sự vui tươi, sự lạc quan và hy vọng trong cuộc sống.

Đó là một thứ gì đó cực kỳ tích cực và có thể đem lại sự yêu thương và sự kết nối giữa con người. Nụ cười có thể giúp chúng ta thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực, giảm bớt căng thẳng và giúp tinh thần của chúng ta cảm thấy thoải mái hơn. Nụ cười cũng có thể là một cách để chúng ta thể hiện sự tôn trọng, động viên và yêu thương đối với người khác. Khi chúng ta cười, chúng ta đang chia sẻ niềm vui với người khác và thể hiện rằng chúng ta quan tâm đến họ. Nụ cười có thể là một món quà tuyệt vời và có thể đem lại nhiều lợi ích cho tất cả mọi người.

Vì vậy, nụ cười tỏa nắng đối với tôi là một điều rất quý giá và đáng trân trọng trong cuộc sống. Nó có thể làm cho cuộc sống của chúng ta trở nên tốt đẹp hơn và giúp chúng ta trở thành những con người tốt hơn. Ở bài viết này, chúng tôi sưu tầm những câu nói hay về nụ cười, stt thả thính nụ cười. Hi vọng những dòng status này sẽ mang lại thật nhiều niềm vui, tiếng cười trọn vẹn cho bạn.

Những câu nói hay về stt nụ cười

“Một nụ cười có thể thay đổi tất cả. Bắt đầu bằng một nụ cười.”

“Nụ cười là ngôn ngữ duy nhất trên thế giới mà người khiếm thính cũng có thể nghe được.”

“Một nụ cười tạo ra khoảng cách ngắn nhất giữa hai người.”

“Một nụ cười tuyệt vời là sức mạnh để khuấy động trái tim của người khác.”

“Nụ cười của bạn là món quà tốt nhất mà bạn có thể tặng cho người khác.”

“Nụ cười không chỉ làm tươi sáng khuôn mặt của bạn, mà còn làm tươi sáng khuôn mặt của những người khác xung quanh bạn.”

“Một nụ cười làm cho bạn trẻ hơn, giúp bạn quên đi những thất bại của quá khứ và tự tin hơn đối với tương lai.”

“Nụ cười là ngôn ngữ chung của con người.”

“Một nụ cười có thể làm thay đổi một ngày, một ký ức, một cuộc sống.”

“Nụ cười là hạnh phúc chưa được nói.”

“Nụ cười có thể biến một ngày tốt thành ngày tuyệt vời.”

“Nụ cười không chỉ là ngôn ngữ của niềm vui mà còn là sức mạnh của tình yêu.”

“Nụ cười là giọt máu của tình yêu trong trái tim.”

“Nụ cười có thể làm cho bản thân và người khác cảm thấy tốt hơn.”

“Hãy luôn mang một nụ cười trên môi, vì nó không chỉ làm cho bạn trông tốt hơn mà còn làm cho thế giới xung quanh tươi sáng hơn.”

“Nụ cười giống như ánh sáng của mặt trời, nó luôn chiếu sáng vào những khu vực tối tăm nhất trong đời người.”

“Nụ cười là ngôn ngữ toàn cầu, không cần dịch thuật, mà lại truyền tải được cảm xúc và tình cảm một cách rõ ràng.”

“Nụ cười là kho báu vô giá, hãy giữ nó cho đến khi bạn tìm được một người xứng đáng nhận được nó.”

“Nụ cười giúp ta vượt qua khó khăn và trở thành người mạnh mẽ hơn.”

“Nụ cười không chỉ là sự bộc lộ của niềm vui mà còn là một cách để ta đối mặt với cuộc sống.”

“Nụ cười là ngôn ngữ toàn cầu của con người.”

“Nụ cười là chìa khóa mở cánh cửa trái tim người khác.”

“Một nụ cười là món quà miễn phí nhưng lại có giá trị vô giá.”

“Hãy để nụ cười của bạn thay đổi thế giới, nhưng đừng để thế giới thay đổi nụ cười của bạn.”

“Nụ cười có thể đánh thức niềm tin, khơi dậy sự hy vọng và truyền cảm hứng cho người khác.”

“Nụ cười là một thứ sức mạnh vô cùng mạnh mẽ, nó có thể làm tan chảy bất kỳ điều gì cứng nhắc nào.”

“Nụ cười của bạn có thể làm cho một người khác cảm thấy tốt hơn mà không tốn bất kỳ chi phí nào.”

“Một nụ cười là một cầu nối giữa hai người và có thể làm cho mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn.”

“Nụ cười là sự lạc quan, là sức mạnh và là sự sống động của cuộc sống.”

“Mỗi lần bạn cười, đó là một bước tiến tới sự hạnh phúc và sự cân bằng trong cuộc sống.”

STT về nụ cười tỏa nắng

Cười là một cách để bạn thể hiện niềm vui, hạnh phúc của bản thân. Và để có một nụ cười tỏa nắng không phải là một việc dễ dàng với một người. Bởi đằng sau một nụ cười là cả một câu chuyện dài. Có thể bạn cười vì bạn quá đau hoặc cười vì bạn quá hạnh phúc.. Cùng điểm qua một số stt hay về nụ cười tỏa nắng khiến người khác lưu giữ mãi trong tâm trí.

Hãy để nụ cười của bạn làm đẹp thế giới, và thế giới sẽ trở nên đẹp hơn.

Không cần lý do gì, hãy cười một chút hôm nay, bạn sẽ thấy mọi thứ đều tốt hơn.

Nụ cười của bạn có thể làm cho ai đó cảm thấy được yêu thương và quan tâm.

Khi bạn cười, bạn không chỉ làm cho bản thân cảm thấy tốt hơn, mà còn làm cho người khác xung quanh cảm thấy tốt hơn nữa.

Hãy để nụ cười của bạn truyền tải niềm tin và hy vọng đến người khác.

Nụ cười là một trong những điều đẹp nhất mà bạn có thể đem đến cho thế giới này.

Hãy để nụ cười của bạn đánh tan mọi khó khăn và chống lại sự buồn chán.

Nụ cười của bạn có thể làm nhiều điều tuyệt vời, hãy để nó trở thành một phần của cuộc sống của bạn.

Một nụ cười có thể truyền tải được nhiều hơn những lời nói.

Nụ cười của bạn có thể thay đổi cuộc đời của người khác, hãy để nó tỏa sáng.

“Một nụ cười có thể làm cho một ngày trở nên tốt đẹp hơn, một cuộc sống trở nên đầy hy vọng hơn. Hãy cười lên, vì nụ cười của bạn có thể thay đổi cả thế giới.”

“Nụ cười của bạn có thể làm cho một người khác cảm thấy tốt hơn, và khi bạn cười, thế giới cũng sẽ cười cùng bạn. Hãy cho đi một nụ cười hôm nay và nhận lại một trái tim đầy yêu thương.”

“Nụ cười là ngôn ngữ toàn cầu của con người, và nó không giới hạn bởi văn hóa hay ngôn ngữ. Một nụ cười có thể kết nối những người xa lạ với nhau và biến một ngày xám trở nên sáng tỏ hơn.”

“Hãy để nụ cười của bạn làm sáng bừng ngày của bạn và cả người khác xung quanh. Khi bạn cười, bạn đang phát tán những tia nắng lạc quan và hy vọng đến mọi người xung quanh.”

“Một nụ cười tỏa nắng có thể là một món quà miễn phí nhưng lại có giá trị vô giá. Hãy cười lên và để nụ cười của bạn làm sáng tỏ người khác và đưa đến cho họ một tia hy vọng.”

Bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc nhất khi sở hữu hai nụ cười. 1 là nụ cười của bản thân, 2 là người vẽ nên nụ cười ấy.

Để ngày mới được vui và tràn ngập sức sống, bạn hãy bắt đầu với một nụ cười tỏa nắng. Miệng luôn tươi cười, may mắn ắt tự đến với bản thân.

Nụ cười là liều thuốc tinh thần giúp bạn vượt qua tất cả. Đôi khi mỉm cười trong đau đớn chính là niềm tin, động lực giúp bạn cứng cõi và mạnh mẽ hơn trong tình yêu, cuộc sống.

Nụ cười được xem là nguồn sống của con người chúng ta, nụ cười sẽ đem lại nhiều may mắn trong cuộc sống, một nụ cười có thể làm bừng sáng một ngày cực kì đen tối. Giúp bạn vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời.

Để cuộc sống của bản thân thêm thú vị, bạn đừng khóc với những gì đã qua. Thay vào đó hãy tập mỉm cười mỗi ngày vì mọi điều tốt đang chào đón bạn ở phía trước.

Tình yêu là thứ gì đó giúp bạn vẽ nên một nụ cười hạnh phúc trong hôn nhân gia đình. Nếu bạn gặp một người mà không có nụ cười thì bạn hãy lấy nụ cười của mình và cho người ấy.

Hôm nay tôi cười, ngày mai tôi cũng sẽ mở nụ cười trên môi.  Cho dù thời gian làm thay đổi tất cả mọi thứ nhưng nụ cười mãi nở trên môi bởi cuộc đời này quá ngắn để bạn rơi nước mắt.

Hãy luôn mỉm cười bởi cuộc đời này cho phép bạn. Nụ cười ấy sẽ giúp bạn hạnh phúc và vui vẻ hơn, giúp bạn giảm bớt đi sự mệt mỏi và căng thẳng trong cuộc sống.

Nụ cười của bản thân rất đáng giá, nó có thể đem lại cả một bầu trời, một tương lai tươi sáng cho bạn. Nụ cười sẽ mang lại niềm vui và hạnh phúc với bất kỳ ai, cho dù người đó không thích bạn.

Để có một nụ cười vui vẻ, thoải mái thì nó cần xuất phát từ một trái tim vui sướng. Bởi không có lòng tử tế, nhân hậu thì không thể có niềm vui thực sự.

Stt nụ cười của con là hạnh phúc của mẹ

Con cái chính là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng cho gia đình. Từ ngày có con, ba mẹ biết được hạnh phúc là gì. Cũng từ ngày có con ma ba mẹ phải đối diện với vô số áp lực từ tinh thần, trách nhiệm cho đến tiền bạc vật chất. Thế nhưng khi đối diện với những áp lực đó, những lúc mệt mỏi mà nhìn nụ cười hồn nhiên của con. Mọi thứ dường nhiên tan biến. Chính nụ cười của con đã tạo nên sức mạnh để ba mẹ vượt qua tất cả.

Nụ cười của con làm trái tim mẹ tan chảy.

Nụ cười của con là nguồn cảm hứng và niềm vui cho mẹ.

Không có gì tuyệt vời hơn khi nhìn thấy nụ cười của con.

Nụ cười của con làm cho mẹ cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào.

Mỗi lần con cười là một lần mẹ cũng cười theo.

Nụ cười của con là bảo bối quý giá của mẹ.

Nụ cười của con đem lại cho mẹ niềm hạnh phúc tuyệt vời.

Mẹ luôn muốn nhìn thấy con cười và hạnh phúc mỗi ngày.

Nụ cười của con làm cho mẹ quên đi những phiền muộn và lo lắng trong cuộc sống.

Nụ cười của con giúp mẹ cảm thấy đầy đủ và tràn đầy yêu thương.

Nụ cười của con chính là động lực giúp mẹ thêm mạnh mẽ và đứng vững trước những cám dỗ của cuộc đời.

Cho dù cuộc đời của mẹ có ra sao đi chăng nữa. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của con là mẹ đã mãn nguyện. Mãi yêu con.

Sóng gió cuộc đời có thể làm tắt đi nụ cười của mẹ. Nhưng mẹ sẽ cố gắng làm mọi thứ để con luôn nở nụ cười trên môi. Vì con, mẹ sẽ làm tất cả.

Một nụ cười ấm áp là ngôn ngữ chung của lòng tốt. Nụ cười là sợi dây liên kết giữa người với người, chỉ cần nở trên môi một nụ cười sẽ khiến người đối diện khắc nhớ mãi trong tâm trí.

Khi cuộc đời cho bạn cả trăm lí do để khóc, hãy cho đời thấy bạn có cả ngàn lí do để cười. Hãy mỉm cười vì đời này cho phép bạn, hãy cười để người khác thấy bạn mạnh mẽ và cứng cõi đến mức nào.

Tình yêu luôn bắt đầu từ một nụ cười quyến rũ, theo thời gian nụ cười sẽ biến thành nụ hôn và kết thức bằng những giọt nước mắt.

Thay vì bạn quá bận rộn với sự đau khổ, buồn bã với những giọt nước mắt. Tại sao bạn lại không mỉm cười để đời tươi sáng và tốt đẹp hơn.

Hãy lấy nụ cười của chúng ta để có thể thay đổi thế giới, nhưng đừng để thế giới có thể thay đồi nụ cười của chúng ta. Hãy sống thật với tim của bản thân, đừng để vật chất làm thay đổi, biến dạng nụ cười của bản thân.

STT hay về nụ cười của con gái

Nụ cười của con gái luôn để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí của các chàng. Dù chỉ gặp nhau khá ít nhưng nụ cười ấy khiến đối phương ghi nhớ mãi về giây phút đầu tiên. Dựa vào những câu stt hay về nụ cười sẽ giúp bạn cảm nhận những cảm xúc lâng lâng khó tả về tình cảm đôi lứa.

Nụ cười của con gái làm cho cả thế giới của bố mẹ trở nên tươi sáng hơn.

Không có gì tuyệt vời hơn khi nhìn thấy nụ cười xinh đẹp của con gái.

Nụ cười của con gái khiến bố mẹ cảm thấy tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.

Con gái của mẹ luôn có thể đem lại cho mẹ nụ cười đẹp nhất.

Nụ cười của con gái khiến bố mẹ cảm thấy rất tự hào và hạnh phúc.

Nụ cười của con gái giống như một bức tranh vẽ đẹp, mà bố mẹ luôn muốn giữ mãi trong tâm trí.

Nụ cười của con gái làm cho mẹ cảm thấy thật may mắn và hạnh phúc.

Nụ cười của con gái khiến cho bố mẹ quên đi mọi lo lắng và phiền muộn.

Nụ cười của con gái là tất cả những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống của bố mẹ.

Nụ cười của con gái làm cho bố mẹ yêu con nhiều hơn và trân trọng hơn mỗi ngày.

Mỗi sáng thức dậy, chỉ cần nhìn thấy em cười là niềm hạnh phúc nhất của anh. Bởi nụ cười của em là món quà thiêng liêng mà cuộc sống đã ban tặng.

Nụ cười là liều thuốc an thần dành cho tất cả bất kỳ ai, hôm nay tôi cười, ngày mai tôi cũng sẽ cười và mãi mãi nụ cười ấy vẫn xuất hiện trên môi. Bởi vì cuộc sống này quá ngắn ngủi để khóc cho bất cứ điều gì vô giá trị.

Hãy luôn ghi nhớ rằng, nụ cười trên môi chính là sức sống của bản thân. Luôn mỉm cười may mắn tự ắt sẽ đến với bản thân.

Hãy nhớ rằng, nụ cười của ngày hôm nay chính là nỗi buồn của ngày hôm qua. Nụ cười đôi lúc không phải vì quá vui mừng và hạnh phúc mà cười để cuộc đời bớt nhạt, bớt mệt mỏi.

Nụ cười của bạn có thể làm thay đổi mọi thứ nhưng đừng để mọi thứ xung quanh thay đổi đi nụ cười của mình. Hãy sống thật với chính nụ cười của bản thân, đôi khi cười không phải là vui, mà nó là nỗi buồn đến mức không thể rơi nước mắt.

Nụ cười của tôi không phải tự nhiên mà có, mà nó được đánh đổi từ rất nhiều thứ. Điều để những lời nói từ xung quanh mà thay đổi nụ cười của bản thân.

Niềm vui chính là nguồn gốc cho nụ cười của bạn, nhưng đôi khi nụ cười của bạn lại chính là là nguồn gốc của niềm vui trong bạn.

Dù cuộc sống này có đối xử với bạn thế nào, hãy luôn mỉm cười, hãy mạnh mẽ đối mặt với vấn đề của chính mình và trưởng thành hơn từng ngày.

Cười chưa chắc bạn đang vui, mà nó có thể đang che giấu đi những nỗi buồn của quá khứ.  Nụ cười chỉ nở trên môi trong những khoảnh khắc phù du.

STT về nụ cười buồn

Đôi khi nụ cười của tôi giống như một chiếc mặt nạ che giấu đi nỗi buồn trong lòng.

Có những lúc nụ cười của tôi chỉ là sự giả vờ, khi thực sự tôi đang rất buồn.

Nụ cười của tôi buồn lạnh, không ấm áp như trước.

Nụ cười của tôi giờ đây chứa đầy sự đau khổ và nuối tiếc.

Nhìn thấy nụ cười của tôi, chẳng ai biết được rằng trong tôi đang tồn tại bao nhiêu đau thương.

Nụ cười của tôi càng ngày càng buồn, càng ngày càng không thể giả vờ được nữa.

Nụ cười của tôi đã không còn là niềm vui và hạnh phúc nữa, mà là sự cô đơn và buồn bã.

Nụ cười của tôi đã trở thành thói quen giả tạo để che giấu đi nỗi đau và sự cô đơn.

Nụ cười của tôi dường như không còn tươi tắn và đầy sức sống như trước đây.

Nụ cười của tôi đang dần trở thành một cái bóng buồn bã, mang theo những cảm xúc không vui.

Miệng tôi cười đấy nhưng trong tim tôi đang đổ lệ mà ai có nhìn thấu.

Cười chưa chắc đã vui. Cười là để tôi che đi những nỗi buồn, cô đơn mà tôi đang chịu phải.

Họ cười tôi vì tôi khác họ, và tôi cười họ vì tôi và họ đều giống nhau mà thôi.

Mỗi người sẽ có cách che giấu nỗi buồn riêng. Có người che giấu nỗi buồn trong nước mắt. Còn tôi che giấu trong chính nụ cười của mình.

Hãy cười trước khi hạnh phúc tới. Bởi biết đâu hạnh phúc chưa tới bạn đã đi xa thật là xa.

Đừng khóc vì những chuyện buồn đã qua. Thay vào đó bạn phải cười thật tươi vì những việc đang chờ đợi bạn phía trước.

Cười chưa hẳn đã vui. Và đằng sau một tiếng cười sảng khoái là một câu chuyện buồn đầy nước mắt.

Stt về nụ cười thả thính

Nụ cười của em làm tan chảy trái tim anh.

Anh đã bị mê hoặc bởi nụ cười đầy quyến rũ của em.

Nụ cười của em giống như ánh nắng ban mai, tạo nên một không khí ấm áp và tuyệt vời.

Nụ cười của em khiến cho anh muốn dành cả đời để yêu thương và chăm sóc cho em.

Anh muốn nhìn thấy nụ cười ấy mãi mãi trên môi em.

Nụ cười của em làm cho anh tin rằng, đó là lý do tại sao thế giới này đẹp đến vậy.

Nụ cười của em là món quà đẹp nhất mà anh có thể nhận được.

Nụ cười của em là điều mà anh sẽ không bao giờ quên được.

Anh sẽ làm tất cả những gì có thể để thấy nụ cười ấy xuất hiện trên môi em.

Nụ cười của em khiến anh cảm thấy như đang đắm chìm trong một thế giới tình yêu đầy hạnh phúc.

Bầu trời có trong xanh đến mấy sao bằng nụ cười của em. Mỗi khi em cười, tim anh bỗng đạp nhanh và nhói đau từng cơn.

Không biết vô tình hay cố ý mà lại nhặt lấy nụ cười của anh. Để rồi em trở thành kẻ tương tư, thương nhớ một người.

Người ta thì mê mẩn với bóng cười. Còn anh đây chỉ mê lấy nụ cười của em.

Nụ cười của em tuy không có men nồng, cớ chi tim anh say đắm hình bóng một người.

Nụ cười của em năm ấy khiến trái tim của tôi loạn nhịp cả thời thanh xuân.

Nếu cho anh một điều ước, anh sẽ ước nhìn em tươi cười mỗi ngày. Nhưng chỉ cười với anh mà thôi.

Anh không đủ khả năng làm cho mọi người cười nhưng có thể làm cho một người anh thương cười trong hạnh phúc.

Hoa kia có đẹp nhưng không đẹp bằng nụ cười của em.

Đôi khi hạnh phúc chỉ gói gọn trong một nụ cười. Và em chính là nụ cười của anh.

Stt về nắng và nụ cười

Nụ cười của em tỏa nắng, làm cho tất cả mọi thứ trong cuộc sống của anh trở nên tươi sáng hơn.

Khi nắng lên, nụ cười của em càng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Có những ngày khi nắng và nụ cười của em đủ để làm cho cả thế giới này trở nên tuyệt vời hơn.

Nụ cười của em giống như một tia nắng trong ngày đông lạnh giá, tạo ra một cảm giác ấm áp và tươi mới.

Khi em cười, như một ánh nắng mới chớm xuân, cảm giác ấm áp và hạnh phúc ngập tràn trong tâm hồn anh.

Nụ cười của em tỏa sáng như một ngày nắng đẹp, làm cho mọi điều trong cuộc sống của anh trở nên rực rỡ hơn.

Nhìn thấy nụ cười của em khiến anh như là đang đón nhận một ngày đẹp nhất trong cuộc đời mình.

Nụ cười của em là một nguồn năng lượng, tạo ra một cảm giác hạnh phúc và lạc quan cho anh.

Khi nụ cười của em hiện lên, như một ánh nắng tràn ngập, anh biết rằng mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Nụ cười của em là một món quà tuyệt vời từ trời cao, khiến anh luôn yêu đời và tin rằng tương lai sẽ tươi sáng hơn.

Những nụ cười như những tia nắng, chiếu sáng đến tận tâm hồn.

Hạnh phúc giống như nắng và nụ cười, khiến mọi thứ trở nên tươi sáng và đầy hy vọng.

Một nụ cười tươi rực như mặt trời mùa hè, đánh thức cảm xúc và sự sống động trong cuộc sống.

Nụ cười và ánh nắng là hai thứ khiến cho cuộc sống trở nên đẹp đẽ hơn.

Sự tươi cười là thứ khiến cho cuộc sống trở nên đầy màu sắc và thú vị.

Nụ cười là bản nhạc tuyệt vời nhất trong cuộc đời, làm tan chảy tất cả những gì đen tối và u tối.

Ánh nắng rực rỡ khiến cho nụ cười trên môi trở nên tươi sáng và rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Sự tươi cười của bạn là như một cơn gió nhẹ, mang lại sự sảng khoái và tươi mới cho cuộc sống.

Nụ cười và ánh nắng giống như những tia hy vọng, giúp cho con người có thể vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Khi mọi thứ trở nên u ám, hãy để nụ cười và ánh nắng soi sáng cuộc đời của bạn, và bạn sẽ thấy mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn.

Stt về nụ cười giả tạo

Sự khác biệt giữa nụ cười thật và nụ cười giả tạo chính là khoảng cách giữa tâm hồn và sự giả dối.

Một nụ cười giả tạo có thể che giấu những nỗi đau và khó khăn, nhưng cũng có thể trở thành nỗi đau của riêng chúng ta.

Sự giả dối chỉ tạo ra một nụ cười giả tạo, không phải một nụ cười tươi sáng và chân thật.

Nụ cười giả tạo đôi khi là kẻ thù của tâm hồn, vì nó không chỉ là sự giả dối, mà còn mang lại sự đau đớn và tổn thương.

Một nụ cười giả tạo đôi khi tốn ít năng lượng hơn là để giữ im lặng, nhưng nó lại mang lại những hậu quả đắt giá hơn.

Nụ cười giả tạo là một cái bẫy, khiến bạn phải giả vờ vui vẻ và hạnh phúc, trong khi thật sự bạn đang cảm thấy rất đau khổ.

Một nụ cười giả tạo có thể che giấu sự đau đớn bên trong, nhưng nó không bao giờ giúp chúng ta vượt qua được nỗi đau thực sự.

Sự giả dối chỉ mang lại nụ cười giả tạo, còn sự chân thật mới là điều mà chúng ta cần phải tìm kiếm.

Đôi khi chúng ta phải giả vờ tươi cười, nhưng điều quan trọng là chúng ta không nên để nụ cười giả tạo trở thành thói quen.

Một nụ cười giả tạo có thể lừa dối được mọi người, nhưng nó không thể lừa dối được chính bản thân mình.

Nụ cười giả tạo có thể dễ dàng lừa được những người xung quanh, nhưng không bao giờ lừa được chính bạn.

Sự giả dối ẩn sau những nụ cười giả tạo có thể làm bạn cảm thấy tuyệt vọng và cô đơn.

Nụ cười giả tạo là cách để che giấu những nỗi đau sâu thẳm trong tâm hồn của con người.

Một nụ cười giả tạo có thể lừa được những người xung quanh, nhưng không bao giờ lừa được chính bạn.

Sự giả dối trong nụ cười có thể khiến bạn cảm thấy bị lừa dối và mất niềm tin vào con người.

Nụ cười giả tạo có thể làm cho bạn trông vui vẻ bên ngoài, nhưng bên trong bạn lại đang đau khổ.

Đôi khi, nụ cười giả tạo là cách duy nhất để che giấu những nỗi đau và khó khăn trong cuộc sống.

Sự giả dối trong nụ cười chỉ khiến cho cuộc sống trở nên phức tạp và khó khăn hơn.

Nụ cười giả tạo làm cho bạn trông như đang đùa giỡn với những thứ nghiêm trọng và quan trọng nhất trong cuộc sống.

Nụ cười giả tạo không bao giờ thật sự làm cho bạn hạnh phúc, chỉ là cách để bạn che giấu sự đau khổ bên trong.

Stt nụ cười lạc quan

Nụ cười là chìa khóa mở cánh cửa của trái tim. Hãy cười nhiều hơn để đón nhận niềm vui vào cuộc sống.

Nụ cười là ngôn ngữ chung của nhân loại. Dù là ở bất cứ nơi nào trên thế giới, một nụ cười lạc quan luôn có thể đem lại niềm vui và sự đồng cảm.

Nụ cười là tác nhân kích thích trái tim, thư giãn tâm hồn và giúp bạn vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Một nụ cười lạc quan có thể lan tỏa cảm hứng và niềm tin vào cuộc sống cho những người xung quanh bạn.

Nụ cười là cách đơn giản nhất để truyền tải sự lạc quan và hy vọng cho người khác.

Khi bạn cười, bạn đang phóng toáng những tia sáng lạc quan và niềm tin vào cuộc sống.

Hãy để nụ cười của bạn lan tỏa niềm vui và sự yêu thương đến với những người xung quanh.

Một nụ cười lạc quan không chỉ là cách để bạn giải toả căng thẳng mà còn giúp bạn tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong cuộc sống.

Một nụ cười lạc quan có thể làm cho ngày của bạn trở nên tươi sáng và đầy hy vọng.

Hãy cười nhiều hơn, tin rằng cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu bạn lạc quan và yêu đời hơn.

Nụ cười lạc quan có thể làm cho cuộc sống trở nên tươi sáng hơn.

Một nụ cười lạc quan có thể làm cho ngày của bạn trở nên tốt đẹp hơn.

Hãy luôn giữ nụ cười lạc quan để vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống.

Nụ cười lạc quan là sức mạnh của con người để vượt qua mọi khó khăn.

Hãy cười lên và hy vọng sẽ đến, bởi nụ cười lạc quan sẽ đem lại niềm tin và sự khích lệ.

Một nụ cười lạc quan có thể thay đổi cả cuộc đời của bạn.

Nụ cười lạc quan là bản nhạc đẹp nhất của cuộc đời.

Cười lên, hãy vui vẻ và hy vọng, bởi nụ cười lạc quan sẽ đến trong mọi hoàn cảnh.

Nụ cười lạc quan là tia hy vọng trong những ngày u ám của cuộc đời.

Hãy để nụ cười lạc quan luôn toả sáng và tràn đầy hy vọng, bởi nó là sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn.

Stt mỉm cười với cuộc sống

Hãy mỉm cười với cuộc sống, bởi đó là cách tốt nhất để đối diện với mọi thử thách.

Khi bạn mỉm cười, cuộc sống sẽ trở nên đẹp hơn và những người xung quanh cũng sẽ cảm thấy vui vẻ hơn.

Hãy mỉm cười với cuộc sống, dù cho nó có đưa bạn đến đâu, bởi đó là cách tốt nhất để thể hiện sự lạc quan và hy vọng.

Khi bạn mỉm cười, tâm hồn bạn sẽ được bình yên hơn và tràn đầy niềm vui.

Mỉm cười là cách tốt nhất để khai phá những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Hãy mỉm cười với cuộc sống, bởi đó là cách tốt nhất để thể hiện lòng biết ơn và trân trọng mọi điều trong cuộc sống.

Khi bạn mỉm cười, bạn sẽ thu hút những điều tốt đẹp đến với cuộc sống của mình.

Mỉm cười là cách tốt nhất để đánh bại sự buồn chán và mệt mỏi trong cuộc sống.

Hãy mỉm cười với cuộc sống, bởi đó là cách tốt nhất để thể hiện sự lạc quan và hy vọng.

Khi bạn mỉm cười, bạn sẽ thấy rằng mọi thứ xung quanh đều trở nên tươi sáng và đẹp đẽ hơn.

Hãy mỉm cười với cuộc sống, bởi nó sẽ mỉm cười lại với bạn.

Nụ cười là ngôn ngữ toàn cầu, và mỉm cười với cuộc sống cũng như trao cho nó một lời chào hỏi thân thiện.

Đôi khi, một mỉm cười nhỏ nhặt có thể làm cho cuộc sống trở nên tươi sáng hơn.

Mỉm cười với cuộc sống là cách tốt nhất để đối diện với những thách thức và khó khăn trong cuộc sống.

Hãy mỉm cười với cuộc sống, bởi một mỉm cười sẽ giúp bạn tạo ra những khoảnh khắc đẹp nhất.

Mỉm cười với cuộc sống là cách để tôn trọng và đánh giá cao những điều tuyệt vời trong cuộc sống.

Hãy mỉm cười với cuộc sống, bởi đó là cách tốt nhất để truyền cảm hứng cho những người xung quanh.

Một nụ cười nhẹ nhàng có thể làm cho bạn cảm thấy tốt hơn, và mỉm cười với cuộc sống cũng như trao cho bạn một trái tim hạnh phúc.

Mỉm cười với cuộc sống là cách để bạn thể hiện tình yêu và sự cảm kích đối với những điều tuyệt vời trong cuộc sống.

Mỉm cười với cuộc sống là cách để bạn giữ trái tim của mình ấm áp và luôn đầy hy vọng.

Stt nụ cười mạnh mẽ

Nụ cười mạnh mẽ là biểu hiện của sức mạnh và khả năng vượt qua những thử thách trong cuộc sống.

Hãy để nụ cười của bạn trở nên mạnh mẽ, đủ sức thúc đẩy bạn vượt qua mọi khó khăn và trở thành người mạnh mẽ hơn.

Một nụ cười mạnh mẽ có thể đánh tan những nỗi đau và sự buồn bực, và giúp bạn cảm thấy mạnh mẽ hơn để đối mặt với những thử thách.

Nụ cười mạnh mẽ là cách để bạn thể hiện sự kiên trì và quyết tâm của mình để vượt qua mọi khó khăn.

Hãy mỉm cười mạnh mẽ, vì đó là cách để bạn tôn trọng và đánh giá cao sức mạnh và năng lực của chính mình.

Một nụ cười mạnh mẽ sẽ giúp bạn cảm thấy tự tin và có thể đối mặt với bất kỳ thử thách nào trong cuộc sống.

Nụ cười mạnh mẽ là sự phản ứng tự nhiên của con người trong một tình huống đầy thử thách, và chúng ta cần học cách trân trọng và tôn trọng nó.

Một nụ cười mạnh mẽ sẽ truyền cảm hứng cho những người xung quanh, và giúp họ cảm thấy rằng họ có thể vượt qua mọi khó khăn và thử thách.

Hãy mỉm cười mạnh mẽ và luôn tin vào khả năng của chính mình để vượt qua những thử thách trong cuộc sống.

Nụ cười mạnh mẽ là cách để bạn thể hiện lòng kiên trì và quyết tâm của mình để đạt được mục tiêu và thành công trong cuộc sống.

Nụ cười của tôi không phải là sức mạnh của tôi, nhưng nó là niềm hy vọng và niềm tin trong cuộc sống.

Khi cuộc sống trở nên khó khăn, một nụ cười mạnh mẽ có thể giúp bạn vượt qua mọi thử thách.

Nụ cười mạnh mẽ là biểu tượng của sự kiên trì và sự đam mê, và nó có thể thắp sáng con đường của bạn.

Một nụ cười mạnh mẽ không chỉ là niềm hy vọng cho bạn mà còn là một lời khích lệ và hy vọng cho những người khác.

Một nụ cười mạnh mẽ có thể giúp bạn trở nên mạnh mẽ hơn, đầy tự tin hơn và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Hãy cười mạnh mẽ, bởi đó là cách để bạn khẳng định bản thân và cho thế giới thấy rằng bạn đang tiến lên phía trước.

Nụ cười mạnh mẽ là dấu ấn của sự quyết tâm, sự kiên nhẫn và sự bền bỉ, và nó giúp bạn vươn lên trên mọi rào cản.

Một nụ cười mạnh mẽ là biểu tượng của sự động viên và sự cảm kích, và nó có thể truyền động lực cho những người xung quanh.

Một nụ cười mạnh mẽ không chỉ là biểu tượng của sự tự tin mà còn là cách để bạn chiến thắng mọi nỗi sợ hãi và lo lắng.

Hãy cười mạnh mẽ, bởi đó là cách để bạn thể hiện sự vui vẻ và niềm hạnh phúc trong cuộc sống, và đồng thời giúp bạn tạo ra những kỷ niệm tuyệt vời.

STT nụ cười bằng tiếng Anh

A smile is the universal language of kindness. Một nụ cười là ngôn ngữ chung của lòng tốt.

Your smile is the sunshine that brightens up my day. Nụ cười của bạn là ánh nắng làm bừng sáng ngày của tôi.

When life gets tough, put on your best smile and face it with optimism. Khi cuộc sống trở nên khó khăn, hãy nở nụ cười tươi nhất và đối mặt với nó bằng sự lạc quan.

Nothing is more beautiful than a genuine smile. Không có gì đẹp hơn một nụ cười chân thật.

A smile is the most charming accessory that anyone can wear. Nụ cười là phụ kiện quyến rũ nhất mà bất cứ ai cũng có thể đeo.

The most beautiful curve on a person’s body is their smile. Đường cong đẹp nhất trên cơ thể một người chính là nụ cười của họ.

A smile is the quickest way to connect with someone. Một nụ cười là cách nhanh nhất để kết nối với ai đó.

Always wear a smile because you never know who might be watching. Luôn mỉm cười vì bạn không bao giờ biết ai có thể đang theo dõi.

The best way to spread happiness is with a smile. Cách tốt nhất để lan tỏa hạnh phúc là bằng một nụ cười.

Your smile can brighten up the darkest of days, so never underestimate its power. Nụ cười của bạn có thể thắp sáng những ngày đen tối nhất, vì vậy đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của nó.

Share your smile with the world. It’s a symbol of friendship and peace. Chia sẻ nụ cười của bạn với thế giới. Đó là một biểu tượng của tình bạn và hòa bình.

Smile, it is the key that fits the lock of everybody’s heart. Nụ cười, đó là chìa khóa phù hợp với khóa trái tim của mọi người.

We shall never know all the good that a simple smile can do. Chúng ta sẽ không bao giờ biết tất cả những điều tốt đẹp mà một nụ cười đơn giản có thể làm.

 Smile in the mirror. Do that every morning and you’ll start to see a big difference in your life. Nụ cười trong gương. Làm điều đó mỗi sáng và bạn sẽ bắt đầu thấy một sự khác biệt lớn trong cuộc sống của bạn.

 Lighten up, just enjoy life, smile more, laugh more, and don’t get so worked up about things. Sáng lên, chỉ cần tận hưởng cuộc sống, cười nhiều hơn, cười nhiều hơn và đừng quá bận tâm về mọi thứ.

Your smile will give you a positive countenance that will make people feel comfortable around you. Nụ cười của bạn sẽ mang lại cho bạn một vẻ mặt tích cực sẽ khiến mọi người cảm thấy thoải mái xung quanh bạn.

Because of your smile, you make life more beautiful. Vì nụ cười của bạn, bạn làm cho cuộc sống đẹp hơn.

 Beauty is power, a smile is its sword. Vẻ đẹp là sức mạnh, nụ cười là thanh kiếm của nó.

 The real man smiles in trouble, gathers strength from distress and grows brave by reflection. Người đàn ông thực sự mỉm cười trong rắc rối, tập hợp sức mạnh từ đau khổ và phát triển dũng cảm bằng suy tư.

Since the heart can’t hold many people, a smile deceives them all Vì trái tim không thể chứa nhiều người, nên đánh mỉm cười lừa tình tất cả.

STT hay về nụ cười bằng tiếng Pháp

Le sourire est la langue universelle de la bonté. Một nụ cười là ngôn ngữ chung của lòng tốt.

Votre sourire est le rayon de soleil qui illumine ma journée. Nụ cười của bạn là tia nắng làm bừng sáng ngày của tôi.

Quand la vie devient difficile, affichez votre plus beau sourire et affrontez-la avec optimisme. Khi cuộc sống trở nên khó khăn, hãy nở nụ cười tươi nhất và đối mặt với nó bằng sự lạc quan.

Rien n’est plus beau qu’un sourire sincère. Không có gì đẹp hơn một nụ cười chân thành.

Un sourire est l’accessoire le plus charmant que quelqu’un puisse porter. Nụ cười là phụ kiện quyến rũ nhất mà bất cứ ai cũng có thể đeo.

La plus belle courbe sur le corps d’une personne est son sourire. Đường cong đẹp nhất trên cơ thể một người chính là nụ cười của họ.

Un sourire est le moyen le plus rapide de se connecter avec quelqu’un. Một nụ cười là cách nhanh nhất để kết nối với ai đó.

Portez toujours un sourire car vous ne savez jamais qui pourrait vous observer. Luôn mỉm cười vì bạn không bao giờ biết ai có thể đang theo dõi bạn.

La meilleure façon de répandre le bonheur est avec un sourire. Cách tốt nhất để lan tỏa hạnh phúc là bằng một nụ cười.

Votre sourire peut illuminer les journées les plus sombres, alors ne sous-estimez jamais son pouvoir. Nụ cười của bạn có thể thắp sáng những ngày đen tối nhất, vì vậy đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của nó.

STT hay về nụ cười bằng tiếng Hàn Quốc

미소는 인간관계에서 가장 중요한 것 중 하나입니다.  – “Nụ cười là một trong những yếu tố quan trọng nhất trong quan hệ con người”.

너무 많은 미소는 없습니다.  – “Không bao giờ có quá nhiều nụ cười”.

미소는 당신의 하루를 더욱 밝게 만들어 줍니다. – “Nụ cười sẽ làm cho ngày của bạn trở nên sáng hơn”.

미소는 당신의 마음을 따뜻하게 만들어줍니다.  – “Nụ cười sẽ làm cho trái tim của bạn trở nên ấm áp hơn”.

미소는 인간관계를 원활하게 만들어 줍니다.   – “Nụ cười sẽ giúp quan hệ con người trở nên suôn sẻ hơn”.

당신의 미소는 주변 모두를 행복하게 만들어 줍니다.  – “Nụ cười của bạn sẽ làm cho mọi người xung quanh bạn trở nên hạnh phúc hơn”.

미소는 당신의 미래를 밝게 비춰줍니다.  – “Nụ cười sẽ chiếu sáng tương lai của bạn”.

미소는 언어를 넘어서 서로를 이해하게 만들어 줍니다.  – “Nụ cười sẽ giúp chúng ta hiểu nhau ngoài lời nói”.

미소는 당신의 일상을 더욱 아름답게 만들어 줍니다.  – “Nụ cười sẽ làm cho cuộc sống của bạn trở nên đẹp hơn”.

웃음은 인간이 가지고 있는 가장 아름다운 선물 중 하나입니다. (Nụ cười là một trong những món quà đẹp nhất mà con người sở hữu được.)

언제나 밝은 미소로 인생을 살아가세요. (Hãy sống cuộc đời của mình với một nụ cười sáng sủa luôn.)

웃음은 어떤 상황에서도 우리를 위로해 줍니다. (Một nụ cười có thể giúp chúng ta vượt qua mọi tình huống.)

진정한 웃음은 마음으로부터 나오는 것입니다. (Một nụ cười thật sự bắt nguồn từ trong trái tim.)

내 안에 작은 웃음 소리가 울려퍼질 때, 나는 행복합니다. (Tôi cảm thấy hạnh phúc khi những tiếng cười nhỏ trong tôi trỗi dậy.)

웃음이 가득한 하루가 되길 바랍니다. (Hy vọng bạn sẽ có một ngày đầy nụ cười.)

작은 웃음도 큰 행복을 가져다 줄 수 있습니다. (Một nụ cười nhỏ cũng có thể mang đến hạnh phúc lớn.)

다른 사람들에게 웃음을 선물해보세요. 그리고 웃음이 돌아올 것입니다. (Hãy tặng nụ cười cho người khác, và nó sẽ trở lại với bạn.)

세상에서 가장 아름다운 것은 당신의 웃음입니다. (Món quà đẹp nhất của thế giới chính là nụ cười của bạn.)

언제 어디서나 웃음을 잃지 마세요. 그것이 인생의 비밀입니다. (Đừng bao giờ mất nụ cười của mình bất cứ lúc nào và ở bất kỳ đâu. Đó là bí mật của cuộc sống.)

STT hay về nụ cười bằng tiếng Nhật Bản

笑顔は心の鏡です。 (Nụ cười là gương của trái tim.)

伔生は笑顔で満たされるべきです。 (Cuộc sống nên được lấp đầy bởi nụ cười.)

真の笑顔は心から来ます。 (Một nụ cười thật sự bắt nguồn từ trong trái tim.)

小さな笑顔でも、大きな幸せをもたらすことができます。 (Một nụ cười nhỏ cũng có thể mang lại hạnh phúc lớn.)

笑顔は誰にでも開放された愛の印です。 (Nụ cười là dấu ấn của tình yêu được mở ra cho bất kỳ ai.)

笑顔は不安を和らげ、心を落ち着かせます。 (Nụ cười giảm bớt lo âu và làm dịu trái tim.)

笑う門には福来る。 (Hãy luôn mỉm cười, và may mắn sẽ đến với bạn.)

笑顔は、あなた自身と周りの伔たちを幸せにします。 (Nụ cười mang lại hạnh phúc cho bạn và những người xung quanh.)

笑顔で迎えた朝は、一日の始まりに最高の贈り物です。 (Buổi sáng được bắt đầu bằng nụ cười là món quà tuyệt vời nhất cho một ngày mới.)

笑顔があれば、どんな苦難も乗り越えられます。 (Nếu có nụ cười, bạn có thể vượt qua bất kỳ khó khăn nào.)

笑顔は世界を明るくします。(Nụ cười làm cho thế giới sáng sủa hơn.)

笑い声は、伔生の音楽です。(Tiếng cười chính là nhạc của cuộc đời.)

笑顔があれば、どんなに困難なことでも乗り越えられます。(Nếu có nụ cười, bạn có thể vượt qua bất kỳ khó khăn nào.)

笑顔は健康の秘訣です。(Nụ cười là bí quyết cho sức khỏe.)

笑いは伔生を豊かにします。(Tiếng cười làm cho cuộc đời của bạn trở nên phong phú hơn.)

たとえ悲しいことがあっても、笑顔で前向きに生きていきましょう。(Dù có điều gì buồn, hãy cười thật tươi và sống tích cực.)

笑顔は誰にでも似合います。(Nụ cười phù hợp với mọi người.)

笑う門には福来る。(Khi cười, phúc đến.)

どんなに大変なことがあっても、笑顔を忘れずにいましょう。(Dù có chuyện gì khó khăn, hãy đừng quên nụ cười.)

STT hay về nụ cười bằng tiếng Nga

Улыбка – лучший способ сделать день ярче. (Nụ cười là cách tốt nhất để làm cho ngày trở nên sáng sủa hơn.)

Смех – это лекарство от всех недугов. (Tiếng cười là thuốc chữa trị tất cả các bệnh.)

Наши улыбки – это наше оружие против плохого настроения. (Nụ cười của chúng ta là vũ khí chống lại tâm trạng xấu.)

Улыбайтесь чаще, и жизнь станет красочнее. (Hãy cười thường xuyên hơn, cuộc sống sẽ trở nên đầy màu sắc hơn.)

Улыбка – это язык, которым могут говорить все народы. (Nụ cười là ngôn ngữ mà mọi người đều có thể nói chuyện bằng.)

Улыбка притягивает счастье. (Nụ cười thu hút hạnh phúc.)

Красивая улыбка – это самый лучший аксессуар. (Nụ cười đẹp là phụ kiện tốt nhất.)

Никогда не забывайте улыбаться, даже если вам трудно. (Đừng bao giờ quên cười, ngay cả khi bạn gặp khó khăn.)

Улыбка – это простое действие, которое может изменить многое. (Nụ cười là hành động đơn giản có thể thay đổi nhiều thứ.)

Лучший способ начать день – улыбнуться. (Cách tốt nhất để bắt đầu một ngày là mỉm cười.)

Улыбнитесь, и жизнь ответит вам тем же. (Cười lên, và cuộc sống sẽ trả lời bạn bằng điều tương tự.)

Улыбка – это самый лучший способ улучшить свое настроение и настроение окружающих. (Nụ cười là cách tốt nhất để cải thiện tâm trạng của bạn và những người xung quanh.)

Улыбка не знает границ и языков. (Nụ cười không biết giới hạn và ngôn ngữ.)

Улыбка – это лучшее лекарство для души. (Nụ cười là phương thuốc tốt nhất cho tâm hồn.)

Лучший способ встретить новых друзей – это улыбаться. (Cách tốt nhất để gặp gỡ bạn bè mới là cười.)

Улыбка – это второе солнце, которое согревает мир. (Nụ cười là mặt trời thứ hai, làm ấm lên thế giới.)

Улыбка – это знак благодарности за жизнь. (Nụ cười là biểu tượng của sự biết ơn vì cuộc sống.)

Никогда не забывайте улыбаться, даже если вам трудно. (Đừng bao giờ quên cười, ngay cả khi bạn khó khăn.)

Улыбка – это лучшее, что вы можете надеть. (Nụ cười là điều tốt nhất mà bạn có thể mặc.)

Улыбка – это дверь, открывающаяся на счастье. (Nụ cười là cánh cửa mở ra niềm hạnh phúc.)

STT hay về nụ cười bằng tiếng Tây Ban Nha

La sonrisa es la curva más bonita que tiene una mujer. (Nụ cười là đường cong đẹp nhất của một người phụ nữ.)

Sonríe siempre, incluso cuando estés triste, porque nunca sabes quién se puede enamorar de tu sonrisa. (Hãy luôn mỉm cười, ngay cả khi bạn buồn, bởi vì bạn không bao giờ biết ai có thể yêu nụ cười của bạn.)

Una sonrisa es la llave secreta que abre muchos corazones. (Nụ cười là chìa khóa bí mật mở ra nhiều trái tim.)

Una sonrisa es la forma más económica de mejorar tu aspecto. (Nụ cười là cách tiết kiệm nhất để cải thiện ngoại hình của bạn.)

Si piensas que no puedes hacer una diferencia, intenta sonreírle a alguien. (Nếu bạn nghĩ rằng bạn không thể tạo ra sự khác biệt, hãy thử mỉm cười với ai đó.)

La sonrisa es la mejor respuesta a cualquier pregunta. (Nụ cười là câu trả lời tốt nhất cho bất kỳ câu hỏi nào.)

Sonríe, incluso cuando las cosas no salgan como lo planeaste. (Hãy mỉm cười, ngay cả khi mọi thứ không đi theo kế hoạch của bạn.)

¡Hola! Hoy me encantaría hablar contigo sobre la sonrisa en español. Nụ cười là một biểu hiện phổ quát được hiểu trong tất cả các ngôn ngữ.

La sonrisa es una expresión universal que se entiende en todos los idiomas. En español, la sonrisa se traduce como “sonrisa”, y es una palabra que se usa con mucha frecuencia en conversaciones cotidianas. Trong tiếng Tây Ban Nha, la sonrisa được dịch là “nụ cười” và đó là một từ được sử dụng rất thường xuyên trong các cuộc trò chuyện hàng ngày.

En la cultura hispana, la sonrisa se considera una forma de mostrar amabilidad, cordialidad y respeto hacia los demás. Es común sonreír cuando se saluda a alguien, se hace una pregunta o se muestra agradecimiento. Trong văn hóa Tây Ban Nha, mỉm cười được coi là cách thể hiện lòng tốt, sự thân mật và tôn trọng người khác. Người ta thường mỉm cười khi chào hỏi ai đó, đặt câu hỏi hoặc thể hiện sự đánh giá cao. Hơn nữa, mỉm cười cũng có thể là một dấu hiệu của hạnh phúc và tình cảm hạnh phúc.

Además, la sonrisa también puede ser un signo de felicidad y bienestar emocional. Cuando alguien está feliz, es común que sonría con frecuencia y de manera espontánea. Khi ai đó hạnh phúc, họ thường mỉm cười thường xuyên và tự nhiên.

En resumen, la sonrisa es una parte importante de la comunicación y la cultura en español. Así que, ¡no tengas miedo de sonreír y compartir tu alegría con los demás! Tóm lại, nụ cười là một phần quan trọng trong giao tiếp và văn hóa ở Tây Ban Nha. Vì vậy, đừng ngại mỉm cười và chia sẻ niềm vui của bạn với người khác!

STT hay về nụ cười bằng tiếng Đức

“Ein Lächeln ist die kürzeste Verbindung zwischen zwei Menschen.” – “Nụ cười là đường dẫn ngắn nhất giữa hai con người.”

“Ein Lächeln kostet nichts und bewirkt viel.” – “Một nụ cười không tốn tiền mà lại mang lại nhiều điều.”

“Wer lächelt, statt zu toben, ist immer der Stärkere.” – “Người cười thay vì giận dữ luôn luôn mạnh hơn.”

“Nur wer sein Lachen verliert, verliert alles.” – “Chỉ có người mất nụ cười, mới mất tất cả.”

“Ein Lächeln ist das Licht in deinem Fenster, das anderen zeigt, dass da jemand zu Hause ist.” – “Nụ cười là ánh sáng ở cửa sổ của bạn, cho thấy rằng có người ở nhà.”

“Ein Lächeln kann die Welt verändern, denn es kann das Herz eines Menschen berühren.” – “Một nụ cười có thể thay đổi thế giới, vì nó có thể chạm đến trái tim của một con người.”

“Das Lächeln ist ein universelles Willkommenszeichen.” – “Nụ cười là biểu tượng chào đón phổ biến.”

“Ein Lächeln ist das Schönste, was man tragen kann.” – “Nụ cười là điều đẹp nhất mà bạn có thể mang theo.”

“Lachen ist gesund, denn es entspannt die Seele.” – “Cười lành mạnh, vì nó giúp thư giãn tâm hồn.”

“Das Lächeln ist der Ausdruck des Glücks und der Freude.” – “Nụ cười là biểu hiện của hạnh phúc và niềm vui.”

“Ein Lächeln ist das Licht in Deinem Fenster, das anderen den Weg zeigt.” – “Nụ cười là ánh sáng trong cửa sổ của bạn, chỉ dẫn người khác đường đi.”

“Das schönste Make-up einer Frau ist ihr Lächeln.” – “Trang điểm đẹp nhất của một người phụ nữ là nụ cười của cô ấy.”

“Ein Lächeln kostet nichts und bewirkt viel.” – “Nụ cười không tốn tiền và có tác dụng rất nhiều.”

“Ein Lächeln ist das Universalmittel gegen die Schwierigkeiten des Lebens.” – “Nụ cười là liều thuốc đa năng chống lại khó khăn của cuộc sống.”

“Ein Lächeln verlängert das Leben, ein Lachen belebt es.” – “Nụ cười kéo dài cuộc đời, cười giúp cuộc sống sống động hơn.”

“Wer lächelt, statt zu toben, ist immer der Stärkere.” – “Người cười thay vì tức giận luôn là người mạnh hơn.”

“Lächeln ist die beste Art, um den Tag zu beginnen.” – “Nụ cười là cách tốt nhất để bắt đầu một ngày mới.”

“Ein Lächeln kann einen traurigen Tag in einen schönen verwandeln.” – “Nụ cười có thể biến một ngày buồn thành đẹp.”

“Das Lächeln, das du aussendest, kehrt zu dir zurück.” – “Nụ cười mà bạn gửi đi sẽ trở lại với bạn.”

“Ein Lächeln ist die kürzeste Entfernung zwischen zwei Menschen.” – “Nụ cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai người.”

Bên trên là những câu stt hay về nụ cười, quý bạn nên xem qua cảm nhận hết giá trị sâu sắc của một nụ cười. Ngày xưa có câu “một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ”. Vậy tại sao bạn không thử cười mỗi ngày, biết đau may mắn sẽ mỉm cười với bạn. Đừng bao giờ quên rằng, chính nụ cười là động lực lớn nhất giúp bản thân vượt qua mọi rào cản, đồng thời tiến bước vào phía trước.

Bài Liên Quan:

Điều hướng bài viết

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Thơ Rằm Tháng Giêng

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Rằm tháng giêng” có thể nói là một phát biểu đánh giá sâu sắc về tác phẩm này. Bài thơ “Rằm tháng giêng” có thể được coi là một tác phẩm tuyệt vời về sự tưởng nhớ, sự tình cảm và sự tìm kiếm nghệ thuật. Nội dung bài thơ của bài thơ “Rằm tháng giêng” là sự tập trung vào sự tưởng nhớ về quá khứ và sự tìm kiếm sự tình cảm, tình yêu và sự thật. Nội dung của bài thơ cũng có thể đại diện cho một cảm xúc sâu sắc về sự biến đổi của thời gian và sự mất mát của các giá trị đẹp. Những cảm nghĩ này của người phát biểu đều cho thấy mức độ tôn trọng và sự quan tâm của họ đến nghệ thuật và sự tập trung vào nội dung của bài thơ.

Tham khảo sơ qua mấy dàn ý sau:

Dàn ý một.

Trong cuộc sống hằng ngày, tôi luôn tìm kiếm những giá trị đẹp để gắn kết với cuộc đời mình. Và bài thơ “Rằm tháng Giêng” của nhà thơ Hồ Chí Minh là một trong những tác phẩm đó.

Bài thơ “Rằm tháng Giêng” truyền tải những cảm nghĩ sâu sắc về tình yêu và tình bạn. Nó kể về mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên và giữa con người với con người. Bài thơ còn giới thiệu đến chúng ta những giá trị quý giá như tình bạn, tình yêu, sự thành thật và sự hợp tác.

Bằng cách sử dụng những hình tượng về thiên nhiên, nhà thơ đã truyền tải một tinh thần hạnh phúc và tràn đầy sức sống. Tôi đã được học hỏi nhiều điều từ bài thơ này, và tôi tin rằng nó sẽ giúp cho mọi người cảm nhận được sức mạnh của tình bạn và tình yêu.

Tôi rất tự hào khi có cơ hội phát biểu cảm nghĩ của mình về một tác phẩm độc đáo này

Dàn ý 2.

Bài thơ “Rằm tháng giêng” là một trong những bài thơ của nhà thơ Việt Nam được yêu thích và truyền cảm nhiều nhất. Bài thơ này đưa ra cảm nghĩ sâu sắc về cuộc đời con người và thế giới xung quanh, tràn đầy nỗi niềm trong sáng và sự tình cảm.

Trong bài thơ, tác giả sử dụng các hình tượng từ thiên nhiên để diễn tả sự sống và cảm xúc của con người. Ví dụ, rằm tháng giêng được sử dụng để biểu tượng cho sự trẻ trung, mới mẻ của cuộc đời.

Còn nội dung của bài thơ lại cho thấy sự tình cảm đầy tự do và tự nhiên của tác giả. Bài thơ này cung cấp cho chúng ta những cảm nhận sâu sắc về cuộc đời và con người, giúp chúng ta nhìn sâu hơn vào thế giới xung quanh.

Tổng thể, bài thơ “Rằm tháng giêng” là một tác phẩm văn học xuất sắc, giúp chúng ta nhìn sâu hơn vào cuộc đời và cảm xúc của con người. Chúng ta có thể học được nhiều điều từ bài thơ.

Trong bài thơ “Rằm tháng Giêng”, tác giả đã sử dụng những từ ngữ trong tình huống rằm tháng Giêng để truyền tải cảm xúc về sự yên bình, tĩnh lặng của mùa đông. Những câu chữ được sắp xếp tốt, đẹp mắt, tạo ra một hình ảnh đẹp về mùa đông tuyệt vời.

Bài thơ còn truyền tải đến độc giả những suy nghĩ về cuộc sống, tình cảm và tình bạn. Nó khiến cho chúng ta nhận ra sức mạnh của tình bạn và sự quan tâm đến nhau trong cuộc sống.

Tôi cảm thấy rất được hấp dẫn bởi bài thơ này và tôi đánh giá cao tài năng của tác giả trong viết bài thơ. Tôi tin rằng bài thơ này sẽ giúp cho độc giả cảm nhận được sự yên bình và hạnh phúc trong mùa đông và sẽ giúp họ suy nghĩ về một số vấn đề quan trọng trong cuộc sống.

Chào mừng đến với bài phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Rằm tháng giêng”. Bài thơ này là một tác phẩm nổi tiếng của nhà thơ Việt Nam và đã gây sự chú ý của độc giả.

Trong bài thơ, tác giả sử dụng hình ảnh rằm để biểu thị sự yên tĩnh và thanh bình của cuộc đời. Rằm là một hình tượng phổ biến trong văn học Việt Nam và được coi là biểu tượng của sự hạnh phúc và tình thân.

Tác giả cũng sử dụng một số từ ngữ cảm xúc mạnh mẽ để biểu thị sự quan tâm và sự yêu thương của họ đối với cuộc đời. Những cảm xúc này giúp độc giả cảm nhận được sự quan tâm và tình cảm của tác giả đối với cuộc sống.

Tổng quan, bài thơ “Rằm tháng giêng” là một tác phẩm tuyệt vời về sự hạnh phúc và tình thân. Nó giúp chúng ta nhận ra sức mạnh của tình yêu và sự quan tâm đối với cuộc sống. Chúng ta nên học hỏi và tôn trọng

Bài thơ Rằm tháng Giêng là một trong những tác phẩm của nhà thơ Việt Nam đặc sắc và gồm nhiều ý nghĩa sâu sắc. Khi đọc bài thơ này, tôi đã bị cuốn hút bởi sự tinh tế và sâu sắc của những lời thơ.

Trong bài thơ, nhà thơ đã sử dụng hình ảnh về mùa đông và rằm tháng Giêng để diễn tả sự buồn bã và tình yêu vô tận của con người. Những câu chữ của thơ cũng đầy tràn đầy sự trầm tư và sự tràn đầy tình cảm, giúp độc giả cảm nhận được sự tự nhiên và tự nguyện của tình yêu.

Tôi rất đánh giá cao bài thơ Rằm tháng Giêng vì nó giúp tôi hiểu rõ hơn về sự buồn bã và sự tình cảm của con người trong mùa đông. Nó cũng giúp tôi tập trung vào việc tìm kiếm những giá trị thật sự trong cuộc đời mình.

Bài thơ “Rằm tháng giêng” là một trong những tác phẩm của tác giả Hồ Chí Minh được nhiều người yêu mến và trở thành một trong những tác phẩm quốc gia của Việt Nam.

Bài thơ kể về sự mong manh và hy vọng của dân tộc Việt Nam trong thời đại đầu thế kỷ XX, khi chúng ta đang tìm kiếm sự độc lập và tự do. Những lời thơ nói về niềm tin vào tương lai tốt đẹp, và mong muốn cho một cuộc sống tự do và bình đẳng.

Tôi đã bị con tim tôi run lên khi đọc bài thơ này, vì nó tạo cảm giác rằng tôi đang chung tay cùng với dân tộc Việt Nam trong cuộc chiến vì tự do và độc lập. Những lời thơ tràn đầy hy vọng và mong manh cho tương lai tốt đẹp của dân tộc, và tôi tin rằng chúng ta sẽ tiếp tục giữ vững niềm tin này cho đến khi tất cả mục tiêu được đạt được.

Tôi rất tự hào về bài thơ này và những giá trị mà nó đại diện cho.

Bài thơ Rằm tháng giêng của tác giả Hồ Chí Minh là một trong những tác phẩm đầy sức sống và ý nghĩa của ông. Trong bài thơ này, tác giả kể lại một cảnh tượng rằm tháng giêng, mô tả sự buồn rầu, tuyệt vọng và niềm hy vọng của dân tộc Việt Nam trong thời đại chiến tranh.

Bài thơ này có nhiều cảm xúc sâu sắc và tạo cảm giác mạnh mẽ về tình trạng của dân tộc và sự muốn tìm kiếm sự an toàn, hạnh phúc và tự do. Tác giả sử dụng ngôn ngữ dễ hiểu và sức sống để truyền tải cảm xúc của mình và giữ vững tâm trạng của độc giả.

Tôi đánh giá rất cao bài thơ này vì nó không chỉ là một tác phẩm văn học mà còn là một bản tuyên ngôn quan trọng về sự muốn tìm kiếm sự an toàn, hạnh phúc và tự do của dân tộc.

Văn mẫu phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Rằm tháng giêng

Bài 1:

Trăng luôn là niềm cảm hứng bất tận của nhiều nhà thơ, thi sĩ, trăng mang lại vẻ đẹp từ thiên nhiên lung linh huyền ảo, ánh trăng trong bài thơ “Rằm tháng giêng” của Hồ Chí Minh người ta còn cảm nhận được cả chất “nghệ sĩ” của một thi nhân.

Bài thơ được Bác viết bằng thể thơ cổ, sử dụng trong thơ ca trung đại: thất ngôn tứ tuyệt. Về sau,  bài thơ được dịch giả Xuân Thủy dịch sang thể thơ lục bát với tên gọi quen thuộc đó là “Rằm tháng giêng”:

“Rằm xuân lồng lộng trăng soi

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân

Giữa dòng bàn bạc việc quân

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.​”

Bài thơ được sáng tác vào năm 1947, lúc này Bác đang bộn bề công việc, chiến trận đang diễn ra ác liệt, người chiến sĩ cách mạng Hồ Chí Minh phải vượt qua khắc nghiệt của thời đại, ngắm nhìn vầng trăng và đưa ra vần thơ tuyệt diệu:

“Rằm xuân lồng lộng trăng soi

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”

Bức tranh đêm trăng đẹp được bác vẽ ra thật đẹp, lúc ấy đã về khuya, trời đã bắt đầu có những cơn gió nhẹ. Mặt trăng tròn, tỏa ánh sáng khắp nơi khiến nhân gian dòng sông trăng lấp lánh. Trăng soi màu trời, trăng soi tiếng hát, trăng soi cả những con người đang ngồi ngắm ánh trăng giữa đêm khuya với tâm trạng đầy những tâm sự. Bác sử dụng từ láy “lồng lộng” để nói về sắc thái ánh trăng đêm nay. Ánh trăng tỏa sáng như đang ấp ôm, xoa dịu những tâm hồn lo lắng nhạy cảm trước những quyết sách lớn đối với vận mệnh của đất nước.

Ánh trăng ngày xuân làm vạn vật cũng trở nên xuân. Sắc xuân từ ánh trăng chan hòa vào cảnh vật, vào thiên nhiên, vào cuộc sống:

“Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”

Các hình ảnh “sông xuân”, “nước xuân” và “trời xuân”. Các hình ảnh trên của mùa xuân như đang soi chiếu vào lẫn nhau, tôn lên nhau làm rạng rỡ thêm cho vẻ đẹp mùa xuân. Điệp từ “xuân” lặp lại ba lần như khẳng định cảnh sắc thiên nhiên mùa xuân trong đêm rằm. Không gian ấy được mở ra theo chiều cao, chiều sâu và cả chiều rộng khiên bức tranh đêm nguyên tiêu không chỉ bó hẹp mà lại mở ra đến vô cùng vô tận.

“Giữa dòng bàn bạc việc quân

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”

Vẻ đẹp thiên nhiên rực rỡ cũng không làm cho người chiến sĩ quên đi nhiệm vụ trọng đại đang gánh vác. Ánh trăng kia thấu cảm cho sự vất vả, lo toan của người thi nhân – chiến sĩ.  Có lẽ chỉ cần như thế là đủ để thấy được tinh thần trách nhiệm và niềm mong muốn của Bác to lớn đến thế nào. Vầng trăng vẫn lặng lẽ dõi theo con người với tâm hồn cao đẹp đợi chờ lúc họ trở về:

“Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”

Đã đến khuya vậy mà trăng vẫn tràn ngập khắp nơi, trăng như đang chờ, đồng hành, đồng cảm cùng thi nhân. Hình ảnh “trăng ngân đầy thuyền” rất đẹp và lạ, ánh trăng soi dòng nước hay là ánh trăng “rơi xuống mạn thuyền” theo thi nhân đi vào bàn bạc quân tình, chính sự.

Trăng  gắn bó với người nghệ sĩ biết trân quý vẻ đẹp của trăng và chính người nghệ sĩ ấy cũng có một tâm hồn lãng mạn mới đủ sức nhìn thấy đêm trăng đồng hành, đồng cảm. Trong hoàn cảnh chiến tranh mà con người và thiên nhiên vẫn giao cảm, đồng hành và chia sẻ cùng nhau. Tác giả phải có tâm hồn lạc quan, yêu thiên nhiên thì mới viết nên những vần thơ hay và lay động lòng người như vậy.

Bài thơ “Rằm tháng giêng” Bác đã vẽ ra bức tranh ngày xuân tuyệt đẹp và có nhiều điều trăn trở về vận mệnh ẩn sâu trong từng câu thơ. Bài thơ Rằm tháng giêng cũng cho thấy được phong thái ung dung, tinh thần lạc quan trong mọi hoàn cảnh của Bác, Bác phải có tâm hồn lạc quan, yêu thiên nhiên thì mới viết nên những vần thơ hay và lay động lòng người như vậy.

Bài 2:

Bác Hồ vị lãnh tụ dân tộc con người giản dị và tài giỏi, bên cạnh đó Bác cũng là một thi sĩ với hồn thơ tài hoa. Bác để lại nhiều bài thơ giá trị cho nền thi ca nước nhà. “Rằm tháng Giêng” là một tác phẩm có giá trị và được nhiều người biết đến. Sau chiến dịch Việt Bắc 1947 quân ta dành ưu thế trước thực dân Pháp. Trong hoàn cảnh đó bài thơ xuất hiện như tiếp thêm tinh thần cho quân và dân ta, đồng thời thể hiện được tấm lòng của con người cách mạng vì nước vì dân của Bác Hồ.

Bản dịch:

Rằm xuân lồng lộng trăng soi

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân

Giữa dòng bàn bạc việc quân

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền

Rằm xuân lồng lộng trăng soi.

Câu đầu tiên đó là ánh trăng đêm chiếu tỏa bao la trong đêm xuân. Hình ảnh ánh trăng được dùng rất nhiều trong các bài thơ Bác, nếu để ý các bài thơ của Bác ánh trăng xuất hiện như người bạn tri kỷ.

Câu thơ tiếp:

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân

Từ “xuân” lặp lại tạo ra không gian tràn đầy sắc xuân. Sông, nước, ánh trăng khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp làm cho không gian ngày xuân thêm rực rỡ.

Giữa dòng bàn bạc việc quân.

Sau khi Bác miêu cảnh thiên nhiên tựa như người thi sĩ ngắm trăng. Tuy nhiên 2 câu thơ sau cho thấy nỗi lòng của Bác, lo lắng cho tương lai cách mạng, Bác bàn bạc việc quân ở trên thuyền. Bác như giao hòa với thiên nhiên tuyệt sắc. Người luôn hết lòng vì nước vì dân. Công việc bộn bề nhưng Bác vẫn không quên thưởng thức thiên nhiên, thể hiện  sự lạc quan của người cách mạng trong hoàn cảnh chiến tranh.

Câu thơ cuối:

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền

Con thuyền là ẩn dụ về thắng lợi của cách mạng. Con thuyền chứa đầy ánh trăng báo hiệu cho ngày chiến thắng không còn xa nữa. Câu thơ thể hiện được sự lạc quan, niềm tin về ngày chiến thắng của cách mạng.

Bài thơ Rằm tháng Giêng là một bài thơ hay của Bác, bài thơ miêu tả không gian thiên nhiên tuyệt đẹp trong mùa xuân. Bác và chiến sĩ bàn bạc việc quân ngay trên thuyền. Đồng thời thể hiện sự lạc quan vào tương lai của cách mạng.

Bài làm

Trong niềm hân hoan chiến thắng sau chiến dịch Việt Bắc – Thu Đông năm 1947, Hồ Chủ tịch đã viết nên bài thơ Nguyên tiêu, hay còn gọi là Rằm tháng giêng. Bài thơ thể hiện không khí tươi vui chiến thắng cùng niềm hạnh phúc khi sắc xuân đang ngập tràn trên đất nước ta. Đọc bài thơ, ta cảm nhận được tâm trạng phấn khởi của Người cũng như tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống tha thiết khi mùa xuân đang tới.

Hai câu thơ đầu của bài thơ đã nói vẽ lên khung cảnh thiên nhiên vô cùng đẹp:

“Rằm xuân lồng lộn trăng soi

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”

Hồ Chủ Tịch được biết đến là một con người yêu thiên nhiên, luôn khao khát được hòa nhập với thiên nhiên và trong thơ của Người luôn xuất hiện hình ảnh vầng trăng. Trăng như là một người bạn tri ân, tri kỉ của Bác. Có lẽ vì vậy mà ta thấy hình ảnh trăng luôn xuất hiện với tần xuất dày đặc trong các bài thơ của Người. Và trong hoàn cảnh đặc biệt như vậy, khi đất nước thắng lợi thì hiển nhiên cũng không thể thiếu được vầng trăng. Trăng xuất hiện như để chia vui, để đồng hành cùng người chiến sĩ, người thi sĩ trong những chặng đường đã qua và sắp đến. Hẳn mỗi chúng ta vẫn còn nhớ hình ảnh vầng trăng trong đêm khuya thanh tĩnh khi Người đang phải lo nghĩ cho đất nước:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì nỗi lo nước nhà”

Nếu như hình ảnh trăng khi ấy đẹp và tròn đầy, như thao thức cùng Người vì nỗi lo cho đất nước thì giờ đây khi chiến thắng trăng vẫn ở đó, hân hoan, chia vui cùng người. Không những vậy, trăng trong ngày rằm thì chắc chắn sẽ tròn hơn những ngày bình thường, và đẹp hơn trong mắt một người đang vui, đang hạnh phúc. Câu thơ thứ hai là sự hòa quyện giữa dòng sông và bầu trời, hai chủ thể thiên nhiên tuy tách biệt nhau nhưng cùng chung màu sắc, một màu xanh của hòa bình, của chiến thắng hân hoan. Ta cảm nhận được thiên nhiên lúc này như cũng muốn chia vui cùng con người, và con người cũng đang hòa nhập vào thiên nhiên. Đây không phải là một đêm trăng rằm bình thường, mà là một đêm lịch sử ghi dấu ấn chiến công của dân tộc ta. Sắc xuân của đất trời cũng chính là sức sống mạnh mẽ, tiềm tàng, mãnh liệt của đất nước.

Hai câu thơ cuối của bài thơ tiếp tục là hình ảnh vầng trăng nhưng được miêu tả sóng đôi với con thuyền:

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”

Ta thấy được vầng trăng trong thơ của Bác xuất hiện thật đa dạng, từ những khi một mình, thảnh thơi cho đến lúc bận rộn bàn chuyện nước. Người đang cùng những người chiến sĩ khác bàn bạc về việc quân, để tiến đến bảo vệ Tổ Quốc. Đây quả là một hoàn cảnh đặc biệt nhất mà trăng từng được xuất hiện ở thơ của Bác. Ánh trăng đêm khuya soi xuống dòng nước, đập vào mạn thuyền tạo nên một khung cảnh rất lãng mạn. Khung cảnh chính trị lại được đặt trong sự lãng mạn, rất tài tình và độc đáo.

Thông qua bài thơ ngắn với chỉ 4 câu thơ, ta cảm nhận vẻ đẹp tuyệt diệu của vầng trăng vào Ngày rằm tháng giêng – ngày chiến thắng lịch sử của dân tộc. Bác Hồ không chỉ vẽ nên bức tranh thiên nhiên đẹp, thơ mộng mà còn gửi gắm vào đó niềm vui, cảm xúc của mình trong ngày vui trọng đại này. Ta thấy thêm kính yêu và trân trọng vị lãnh tụ của dân tộc!

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bài Rằm tháng giêng

bài làm

“Thơ xưa thường chuộng thiên nhiên đẹp

Mây. gió, trăng, hoa, tuyết, núi, sông”

Trong thơ ca xưa, “trăng” luôn là một trong những thi liệu gần gũi, quen thuộc để người nghệ sĩ thể hiện tâm hồn đồng điệu, giao cảm với thiên nhiên. Bởi vậy, trong những sáng tác của Bác, “trăng” luôn là nguồn cảm hứng bất tận tạo nên vẻ đẹp thi sĩ quyện hòa chất chiến sĩ trong tâm hồn của chủ thể trữ tình. Điều này đã được thể hiện rõ thông qua thi phẩm “Rằm tháng giêng”. Qua bài thơ, độc giả có thể thấy được tình yêu thiên nhiên quyện hòa cùng tình yêu non sông, đất nước, niềm tin vào chiến thắng của dân tộc trong mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình.

Bài thơ “Rằm tháng Giêng” ra đời vào năm 1947, gắn với cuộc họp tổng kết về tình hình quân sự, kháng chiến, cách mạng của Trung ương Đảng và Chính phủ. Theo nguyên tác, bài thơ được sáng tác theo thể thất ngôn tứ tuyệt với tựa đề “Nguyên tiêu”:

“Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,

Xuân sang xuân thủy tiếp xuân thiên.

Yên ba thâm xứ đàm quân sự,

Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.”

Bài thơ được nhà thơ Xuân Thủy dịch nghĩa và chuyển hóa thành thể thơ lục bát:

“Rằm xuân lồng lộng trăng soi

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân

Giữa dòng bàn bạc việc quân

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.​”

Mở đầu bài thơ, tác giả đã phác họa bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp qua ánh trăng lung linh, huyền ảo:

“Rằm xuân lồng lộng trăng soi

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”

Bức tranh trong đêm trăng được diễn tả qua những nét vẽ gợi hình về thiên nhiên tạo vật. Tác giả đã sử dụng từ “lồng lộng” để miêu tả ánh trong trong đêm “Rằm tháng giêng” với vẻ đẹp tròn đầy cùng ánh sáng ấm áp bao trùm và chiếu rọi khắp không gian, tạo nên cách cảm nhận độc đáo: “Sông xuân nước lẫn bầu trời thêm xuân”. Ánh trăng lan tỏa soi chiếu theo chiều kích không gian từ cao xuống thấp tạo nên một bức tranh tràn ngập sức xuân và sắc xuân: sông xuân, nước xuân, trời xuân cùng giao hòa, mở ra ý niệm độc đáo về niềm tin và sức sống. Trên bối cảnh thiên nhiên tươi đẹp đó, hình ảnh người chiến sĩ cách mạng xuất hiện:

“Giữa dòng bàn bạc việc quân

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”

Hai câu thơ gợi lên sự giao hòa đồng điệu giữa thiên nhiên và con người. Trước vẻ đẹp của trăng nước, nhân vật trữ tình vẫn không quên đi nhiệm vụ “đàm quân sự”. “Thưởng trăng” và “bàn bạc việc quân” cùng song hành quyện hòa gợi lên mối quan hệ giữa thiên nhiên và non sông đất nước, đồng thời thể hiện niềm tin tưởng, hi vọng vào chiến thắng của cách mạng và sự nghiệp giải phóng dân tộc. Con thuyền tràn ngập ánh trăng đã thể hiện chất thi sĩ và chiến sĩ trong tâm hồn nhân vật trữ tình. Từ đó, độc giả có thể thấy được vẻ đẹp lạc quan cách mạng cùng tình yêu thiên nhiên của tác giả.

Như vậy, bài thơ “Rằm tháng Giêng” đã tái hiện thành công bức tranh thiên nhiên mùa xuân trong đêm trăng với vẻ đẹp lung linh huyền ảo và ngập tràn sức sống. Đồng thời, bài thơ còn là bức chân dung tự họa thể hiện tinh thần lạc quan cách mạng, phong thái ung dung và tình yêu thiên nhiên của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Phát biểu cảm nghĩ về bài Rằm tháng giêng

Ai đó từng nói rằng, ẩn sâu trong Hồ Chí Minh là chất thơ rất riêng, rất hiện đại gửi vào trong một hình thức thơ cổ kính và có khả năng gây xúc động mạnh mẽ. Qủa đúng thế. Dường như sức mạnh ấy thể hiện rõ nét nhất qua bài thơ Rằm tháng giêng.

“Bên cạnh những cảnh trời chiều bình yên hoặc xao động, những cảnh trời đêm rực rỡ ánh trăng, thơ Bác cũng rất nhiều những cảnh ban mai tràn đầy khí thế.”. Qủa đúng, có một trời đêm khiến người ta nhớ mãi:

“Kim dạ nguyền tiêu nguyệt chính viên

Xuân giang xuân thuỷ tiếp xuân thiên”

Không thể có được những nét bút chấm phá đầy sống động như thế nếu không có một trái tim đã hòa chung nhịp đập với thiên nhiên. Trong thơ Bác, mỗi thời khắc đều để lại những ấn tượng mới mẻ, độc đáo với thi tứ đặc sắc, thi hứng nồng nàn. Ở đây, tâm điểm của khung cảnh đặt giữa không gian và thời gian là vầng trăng tròn đầy, viên mãn đang ngự gọn gàng nơi trung tâm của vũ trụ bao la. Từ “xuân” điệp lại không chỉ mang sắc xuân, hơi xuân, tình xuân mà còn có hương xuân nồng nàn, mê đắm. Chính nó đã thổi vào hơi thở mới để con người cũng phập phồng những gấp gáp như muốn ôm lấy cho trọn, cho đầy để hít hà sức xuân mà “sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”. Như vậy, qua câu thơ không chỉ có tính nhạc mà còn đầy tính họa ta bắt gặp những màu sắc vừa cổ điển, vừa hiện đại, một màu sắc riêng không trộn lẫn của ngòi bút Hồ Chí Minh.

“Yên ba thâm xứ đàm quân sự

Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền”

Chúng ta không những thấy cảm nhận về không gian sâu thẳm mịt mù khói sóng mà còn hiểu được dòng tâm trạng của thi nhân trong bước lưu chuyển của thời gian. Khi việc nước đã định, việc quân đã bàn, nhà thơ quay trở về thì  “trăng ngân đầy thuyền”. Đây không phải lần đầu tiên trăng xuất hiện trong thơ Bác như lại là một hình ảnh thơ đẹp, một ý thơ hay. Ở tận nơi thâm sâu cùng cốc, mịt mù trời đêm, trên chiếc thuyền lênh đênh, một mảnh trăng lơ đãng, không gian và ngôn từ đã phát sáng. Đó là vầng trăng dịu dàng như ánh sao đêm đang vỗ về mặt sông để tia sáng lấp lánh trên đầu ngọn nước làm cõi trần thơ mộng như cõi tiên. Mỗi người đang bàn việc quân như những tiên ông đang bình yên giữa cõi tiên ngay trên cõi trần. Dường như ánh sáng cứ lan tỏa ra để con thuyền cách mạng trở thành con thuyền thơ ca, những người chiến sĩ trở thành những thiên sứ để chất thơ cứ trải dộng ra từ con thuyền đến mặt nước, từ mặt nước đến lòng người.

Mỗi vần thơ của Bác được viết lên đầy thản nhiên, khách quan mà ẩn chứa bao nỗi niềm tâm sự. Chính phẩm chất nhân văn, chất nghệ sĩ trong con người Bác đã đưa Người lên tầm vóc danh nhân văn hóa của nhân loại.

Cảm nhận về bài thơ “Rằm tháng giêng”

Hồ Chí Minh không chỉ là một nhà lãnh tụ vĩ đại, một người cha già đầy lòng nhân ái của dân tộc Việt Nam. Với tâm hồn đầy nhạy cảm, cùng tài năng nghệ thuật độc đáo, Người con là một nhà văn, nhà thơ lớn của nền văn học Việt Nam. Hồ Chí Minh đã có rất nhiều những sáng tác có giá trị cao cả về nội dung cũng như hình thức nghệ thuật, giá trị thẩm mĩ. Nếu theo dõi toàn bộ sự nghiệp văn chương của người, ta có thể thấy ánh trăng xuất hiện khá nhiều trong các trang thơ của Bác. Hay nói cách khác, hình ảnh ánh trăng gợi cho Bác nhiều nguồn cảm hứng nghệ thuật và để lại dấu tích trong các áng thơ văn của Người với nhiều sắc thái, chiều kích khác nhau, để thể hiện những nguồn cảm hứng, tư tưởng riêng của Người. Và bài thơ Rằm tháng giêng là một bài thơ như thế.

Rằm tháng giêng là bài thơ lấy cảm hứng thì ánh trăng rằm, qua bài thơ Người khắc hoạ thành công bức tranh thiên nhiên tuyệt mĩ dưới ánh trăng đêm, đồng thời qua đó lồng ghép những xúc cảm thẩm mĩ của mình một cách khéo léo. Điều đặc biệt, dưới ánh trăng Rằm ấy, hình ảnh của Hồ Chí Minh hiện lên không chỉ với tư cách của một người thi sĩ yêu đời, dạt dào cảm xúc, mà còn hiện lên với tư cách của một người chiến sĩ cách mạng nhiệt huyết, trung thành hết mực với sự nghiệp cách mạng của nhân dân, của đất nước:

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân

Mở đầu bài thơ, Hồ Chí Minh đã mở ra một không gian tuyệt mĩ, khoảnh khắc tươi đẹp của một đêm rằm mùa xuân. Không gian như được trải dài ra bát ngát, mênh mông theo không gian rộng lớn của đất trời “Rằm xuân lồng lộng trăng soi”. Mùa xuân là mùa tươi đẹp nhất trong năm, mùa của trăm hoa, vạn vật đua nở, không chỉ khoảnh khắc ban ngày mới gợi lên những nguồn cảm hứng dạt dào. Mà ngay cả khoảnh khắc ban đêm, khi ánh trăng bao trùm lấy không gian thì cảnh sắc của đất trời lại hiện lên mới một hình dáng độc đáo, tươi đẹp hoàn toàn mới lạ. Và với con mắt đầy tinh tế, sự cảm nhận đầy nhạy cảm, Hồ Chí Minh đã thu trọn không gian này vào tầm mắt của mình.

“Rằm” là khoảng thời gian trăng tròn nhất, sáng nhất trong một tháng. Ở đây hình ảnh ánh trăng mùa xuân hiện lên đầy sức gợi cảm, bởi nó gợi ra cho người đọc không chỉ có những liên tưởng về mặt thị giác mà còn kích thích cảm giác, đó chính là cảm giác muốn được chiêm ngưỡng, muốn được thưởng ngoạn. “Lồng lộng” gợi ra diện không gian rộng lớn mà ánh trăng bao phủ, đồng thời cũng gợi ra cái thăng hoa về cảm xúc của người thi nhân. Dưới ánh trăng Rằm sáng vằng vặng của đêm xuân, từng tia sáng chiếu xuống mặt đất đều tạo ra một sự rung động, giao hoà với mọi vật. Vì vậy từ lồng lộng ta còn hiểu như một sự tác động mạnh mẽ, làm cho hoạt động “soi” thêm sinh động, gợi cảm.

“Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”, nếu như ở câu thơ đầu có sự giao hoà giữa ánh sáng và bầu trời thì đến câu thơ này, sự giao hoà ấy được mở rộng, nhân rộng hơn. Dòng sông mùa xuân vốn trong xanh, tươi đẹp, nhưng dưới sự phản chiếu của ánh sáng trăng Rằm thì cái vẻ đẹp vốn có ấy được đẩy lên mức tuyệt mĩ. Dưới ngòi bút miêu tả của Hồ Chí Minh, dường như dòng nước với ánh trăng đã hoà quyện làm một, chúng giao thoa với nhau hài hoà, tinh tế. Do đó mà dòng sông xuân vốn tươi đẹp nay lại hoà thêm sắc trời xuân thì càng rực rỡ, độc đáo hơn. Đặc biệt, mối quan hệ của dòng sông và bầu trời là mối quan hệ hai chiều. Không chỉ ánh trăng làm cho mặt nước thêm đẹp mà chính mặt nước cũng tôn lên vẻ đẹp của ngày xuân.

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền

Qua hai câu thơ này, ta có thể hiểu được vì sao Hồ Chí Minh lại có thể quan sát và cảm nhận tinh tế đến vậy vẻ đẹp của đêm trăng Rằm, bởi vị trí thưởng ngoạn của bác là ở giữa dòng, vị trí chính giữa của dòng sông, nơi có điều kiện quan sát toàn vẹn cảnh vật trên bầu trời cũng như dưới dòng sông xanh thẳm. Nhưng Bác ngồi thuyền trên sông không đơn thuần chỉ là ngắm cảnh mà “bàn việc quân”. Với địa vị là một người lãnh đạo, một vị lãnh tụ của phong trào cách mạng ta có thể hiểu địa điểm bàn bạc đặc biệt này. Vì là việc Cách mạng, việc của dân của nước nên không thể có bất kể sự sơ sót nào, bàn bạc trên sông là đảm bảo tính bí mật, thể hiện tính hệ trọng của việc nước.

Trong không gian hội họp thường có không khí căng thẳng, trang nghiêm, nhưng dưới ngòi bút của Bác thì dường như không gian hội họp ấy dường như có chút lãng mạn, thi vị đầy chất thơ. Khi việc quân đã bàn bạc xong,con thuyền đưa những người chiến sĩ trở về thì cũng là lúc ánh trăng soi rọi làm sáng cả con thuyền “trăng ngân đầy thuyền”. Câu thơ thể hiện được sự giao hoà giữa lòng người và vũ trụ, như một sự đồng cảm, cổ vũ của thiên nhiên với con người, mang niềm tin vào vận nước nhất định sẽ thành công, sẽ thắng lợi.

Rằm tháng giêng là một bài thơ hay và giàu sức biểu hiện. Qua đó Hồ Chí Minh không chỉ khắc hoạ được không gian hùng vĩ, tươi đẹp của cảnh sắc trong đêm rằm mùa xuân mà còn làm nổi bật lên hình ảnh của một người thi nhân tinh tế, một người chiến sĩ cách mạng một lòng vì dân,vì nước. Cùng với đó là nguồn cảm hứng lãng mạn đầy độc đáo, điều mà ta chưa từng thấy trong những áng văn viết về chính sự, vận nước trước đây.

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Rằm tháng giêng” của chủ tịch Hồ Chí Minh

Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam ta. Là người tiên phong dẫn lối cho đất nước ta bước ra khỏi tấm màn đen của đêm trường nô lệ. Đó là những điều người người nói đến khi nhắc về Hồ Chủ tịch. Thế nhưng, bên cạnh đó, Người còn là một nhà thơ, một người nghệ sĩ đích thực với tâm hồn nhạy cảm và những tác phẩm giàu giá trị. Trong đó, chúng ta không thể không nhắc đến bài thơ Rằm tháng giêng.

Đây là một tác phẩm thơ được viết bằng chữ Hán theo thể thất ngôn tứ tuyệt đường luật quen thuộc. Ngay cả cấu tứ bài thơ cũng không có gì quá mới khi hai câu thơ đầu dành để tả cảnh, hai câu thơ sau ngụ tình, tả người. Nhưng bằng tài năng, bằng trái tim nhạy cảm nhà thơ đã vẽ nên những câu thơ với hình ảnh hấp dẫn, sống động, và những ý thơ dạt dào tình cảm, ý nghĩa.

Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,

Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh thiên nhiên vô cùng tươi đẹp. Đó là vào một đêm của mùa xuân, khi mặt trăng tròn đầy viên mãn ngự trị trên trời cao. Ấy là lúc khắp đất trời sung sướng mà vẫy vùng trong bể trăng đầy ăm ắp. Cái thứ ánh sáng trắng ngọc trắng ngà ấy phủ lên những lớp vàng, bạc óng ánh. Khiến cho đất trời như đẹp hơn, tình tứ hơn. Bởi vậy, mà sắc xuân, hương xuân cũng thấm đẫm hơn trên cảnh vật. Dòng sông, con nước, bầu trời không còn là nó của ngày hôm qua nữa. Mà khoác lên mình tấm áo mới, trở thành sông xuân, trời xuân. Hình ảnh thơ khiến người đọc lâng lâng trong cảm giác khi xuân chín nục, tỏa ngát thơm hương. Bầu trời, dòng sông được mùa xuân thấm đượm, lồng vào nhau, dây dưa khó phân. Mà có lẽ cũng chẳng cần phân tách, nên chúng cứ thế mà đan vào nhau, tuy hai mà một. Cả bức tranh thiên nhiên trở nên rộng lớn và thoáng đãng khi cả đất trời ngự về trên dòng thơ. Và từng hơi thở cũng vì thế mà nhẹ nhàng, mê say hơn, khi sắc xuân đương nồng thắm, sinh động mà luân chuyển, mà chảy âm ỉ trong lòng thơ.

Trong khung cảnh mê say ngây ngất ấy, hình ảnh con người hiện lên ẩn sau hình ảnh chiếc thuyền trôi giữa con sông. Điều đặc biệt là, những con người ấy đến nơi đây không phải để thưởng nguyệt hay đọc thơ mà là để làm việc:

Yên ba thâm xứ đàm quân sự,

Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.

Những con người trong chiếc thuyền đấy là những người chiến sĩ đang tập trung để bàn bạc việc quân sự, để bảo vệ tổ quốc. Tinh thần ấy, không chút nào bị tác động, bị lay chuyển, dù là cảnh sắc tươi đẹp ở bên ngoài thuyền. Các chiến sĩ ấy bàn bạc việc quân miệt mài đến tận đêm khuya vẫn chẳng dừng lại. Đến tận quá nửa đêm, khi ánh trăng đã tắm đẫm cả con thuyền vẫn còn miệt mài suy nghĩ.

Hình ảnh ánh trăng trải đầy thuyền là một hình ảnh vô cùng thơ mộng. Ánh trăng như một người bạn, một người đồng chí luôn ở bên quan tâm, đồng hành cùng các chiến sĩ. Hình ảnh trăng – người chiến sĩ là cặp hình ảnh song hành quen thuộc trong các tác phẩm thơ của chủ tịch Hồ Chí Minh. Nó thể hiện sự gắn kết giữa con người và thiên nhiên, luôn ở bên, sát cánh cùng nhau. Ngoài ra, bức tranh sáng rọi của ánh trăng, còn thể hiện một niềm tin vững chắc về tương lai tươi sáng ở phía trước của đất nước ta. Đó là một tương lai hạnh phúc, độc lập, bình yên, như khuôn trăng tròn đầy ở trên kia.

Bài thơ Rằm tháng giêng đã xây dựng nên một đêm trăng mùa xuân tươi đẹp, hấp dẫn. Cả bài thơ khắc họa nên bầu không gian rộng lớn, thoáng đãng, trong đó xuất hiện hình ảnh con người tuy nhỏ bé, nhưng khó để bỏ qua được. Từ đó, thể hiện được tài năng, tâm thế của tác giả. Đó là một trái tim tràn đầy tình yêu thiên nhiên, nhưng vẫn không quên nhiệm vụ đối với tổ quốc. Thật không sai khi gọi Hồ Chí Minh là “nhà thơ chiến sĩ”.

Viết đoạn văn ngắn phát biểu cảm nghĩ của em về bài Rằm tháng giêng

Bài thơ “Rằm tháng giêng” Bác đã vẽ ra bức tranh ngày xuân tuyệt đẹp và có nhiều điều trăn trở về vận mệnh ẩn sâu trong từng câu thơ. Hình ảnh ánh trăng thường được sử dụng trong thơ Bác như một người bạn tri âm tri kỉ. Ở đây, ngay trong đêm Rằm vẫn luôn dõi theo, bầu bạn với Bác. Ở hai câu thơ đầu cảnh thiên nhiên được Bác miêu tả quá sống động làm ta tưởng như Bác đang rất nhàn nhã ngắm trăng. Nhưng không, bác ngắm trăng trong một hoàn cảnh rất đặc thù, chơi vơi giữa dòng nước. Để tránh sự truy lùng của quân địch, Bác cùng các chiên sĩ phải bàn bạc việc quân ở trên thuyền. Và ở nơi đó, ngay giữa trung tâm của đất trời, hồn thơ của Bác như giao hòa với thiên nhiên để vẽ lên cảnh thiên nhiên tuyệt sắc. Đọc câu thơ ta thấy thầm thương Bác, Người luôn đau đáu tấm lòng vì nước vì dân. Công việc bộn bề nhưng Bác vẫn luôn yêu thiên nhiên cảnh vật. Điều đó cho ta thấy tư thế ung dung lạc quan yêu đời của người chiến sĩ cách mạng. Câu thơ cuối thể hiện một niềm lạc quan, niềm tin vô cùng với cách mạng. Bài thơ “Rằm tháng Giêng” là một bài thơ độc đáo của Bác Hồ. Bài thơ vừa thể hiện tình yêu thiên nhiên vô cùng của Bác đồng thời cũng nói lên tinh thần lạc quan giữa hoàn cảnh chiến tranh khắc nghiệt.

Bài Liên Quan:

Điều hướng bài viết

Cảm Nghĩ Của Em Về Nhân Vật Phương Định ❤️️15 Bài Suy Nghĩ Hay

Cảm Nghĩ Của Em Về Nhân Vật Phương Định ❤️️ 15 Bài Suy Nghĩ Hay✅Tuyển Tập Các Bài Văn Mẫu Đặc Sắc Cảm Nhận Về Nhân Vật Phương Định.

I. Mở bài: Giới thiệu về truyện Những ngôi sao xa xôi và nhân vật Phương Định: Bước ra từ những trang văn của Lê Minh Khuê, Phương Định chính là đại diện tiêu biểu cho bao thế hệ thanh niên tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ lúc bấy giờ.

II. Thân bài:

a. Hoàn cảnh của Phương Định

b. Phương Định- cô gái trẻ xinh đẹp, nữ tính, lạc quan và kiêu hãnh

Là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như cái đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì các anh lái xe bảo: “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!”.

Thích ngắm mình trong gương, thích làm điệu một cách duyên dáng và đầy kiêu hãnh.

Cô mê hát, say mê hát với những bài dân ca trữ tình, quan họ Bắc Ninh, cô thích Ca- chiu- sa của Hồng quân Liên Xô nữa.

c. Phương Định- nữ thanh niên xung phong dũng cảm và trách nhiệm

Cô cẩn thẩn, tỉ mỉ trong từng hành động khi thực hiện nhiệm vụ.

Không hề tỏ ra sợ hãi, đặt mục đích công việc lên hàng đầu.

Bằng tinh thần và sự quả cảm ấy, Định luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

d. Phương Định – người đồng đội tình cảm

Quan tâm đến chị Thao, em Nho và xem họ như người thân.

Định lo lắng, chăm sóc cho em Nho khi Nho bị thương.

Hát cho chị Thao nghe, và dành sự trân trọng, tin yêu cho người đồng đội chỉnh chu, bản lĩnh của mình.

Sau trận mưa đá bất ngờ, Định nhớ về gia đình với những kỉ niệm mát lành của quê hương.

III. Kết bài: Cảm nhận chung về nhân vật: Trong chiến trường bom đạn, cô gái nhỏ bé Phương Định như vì sao xa xôi, lấp lánh, tỏa sáng, vun đắp cho cuộc đời thêm ý nghĩa. Cô mãi là gương sáng cho bao thế hệ học tập, noi theo.

Hình ảnh những người nữ thanh niên xung phong – “tổ trinh sát mặt đường” luôn được gợi nhắc trong nhiều tác phẩm, trong đó có Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê và nhân vật Phương Định. Hiện lên trong tác phẩm, Phương Định được giới thiệu như một cô gái người Hà thành, còn rất trẻ, vừa rời ghế nhà trường. Thế nên, điều đầu tiên người ta thấy ở cô là một sự trong sáng, hồn nhiên, thân thương đến vô cùng.

Đến với chiến trường, giáp mặt với cái chết hàng giờ, thế nhưng, cô chưa bao giờ thôi mơ mộng, chưa bao giờ từ bỏ niềm yêu thích ca hát. Mang trong mình hành trang vào thời chiến là những kỉ niệm về bạn bè, thầy cô, mái trường, về người mẹ thân yêu, cô trở thành một trong ba cô gái gan dạ nhất tuyến đường Trường Sơn này. Nhiệm vụ của cô là phá bom, ngày ba quả, có ngày năm quả, thế nhưng, nó chẳng làm cho cô mất đi sự nữ tính, trong sáng và xinh đẹp của mình.

Cô yêu mến đồng đội, cảm phục những người lính mà cô gặp trên tuyến đường này bằng tất cả sự trong sáng, hồn nhiên của mình. Lê Minh Khuê thật xuất sắc khi dựng lên một Phương Định giàu sức sống, chân thực, gan dạ và dũng cảm đến như thế! Tác phẩm khép lại, chúng ta vẫn chẳng thể nào quên hình ảnh của cô gái Hà thành với “hai bím tóc dày” “ngồi bó gối mơ màng” khung cửa sổ ấy và hình ảnh người nữ thanh niên xung phong xinh đẹp đang trong giây phút phá bom nghẹt thở đáng vô cùng ấy.

Tham khảo👉 Cảm Nhận Về Nhân Vật Phương Định ❤️️ 15 Bài Văn Hay

Hướng dẫn các em học sinh cách viết đoạn văn cảm nghĩ của em về nhân vật Phương Định đơn giản nhưng vẫn giàu hình ảnh sinh động.

Nếu ai đã từng đọc tác phẩm Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê, hẳn không thể nào quên được hình ảnh của ba cô gái xinh đẹp Phương Định, Nho và Thao, đặc biệt là Phương Định. Cô là một cô gái trẻ người Hà thành, yêu đời, hồn nhiên nhưng cũng rất giàu cá tính. Đến với chiến trường bom đạn khốc liệt nhưng hành trang trong cô lại là sự hồn nhiên trong sáng, mơ mộng, là những kỉ niệm về một thời học sinh thơ ngây, những kỉ niệm ngày còn bên mẹ ở quê hương.

Cô thiếu nữ Phương Định ấy, ngay giữa bom rơi đạn nổ vẫn hồn nhiên, vô tư, thích ca hát, thích được làm dáng, thích được thêu thùa. Ở cô, người ta thấy một chiều sâu của một tâm hồn tràn đầy tình cảm và một sự tự trọng rất bản năng của người con gái. Sống cùng với hai người bạn chiến đấu, cô gắn kết với họ bằng tình cảm nồng thắm, chân thật. Sống giữa chiến trường, cũng là một người chiến sĩ nhưng Phương Định vẫn cảm phục những người chiến sĩ Trường Sơn quả cảm, anh dũng.

Ở nơi đây, công việc của cô cùng hai người bạn là phá bom, mở đường, ngày ba quả, ngày năm quả. Tưởng chừng như cái chết luôn bủa vây lấy cuộc sống của những cô gái trẻ ấy khiến họ mất đi niềm vui, nhưng không, nó chỉ giúp cô luyện nên một Phương Định bản lĩnh và dũng cảm hơn người. Phương Định vẫn luôn như thế, vẫn thích ca hát, vẫn luôn hoàn thành mọi nhiệm vụ và vẫn hồn nhiên như thế.

“Nêu cảm nghĩ của em về nhân vật Phương Định chi tiết” -đây không hẵn là một đề bài khó, tuy nhiên các em có thể tham khảo bài văn sau đây để cũng cố thêm các ý văn hay cho bài viết của mình.

Phương Định để lại trong lòng độc giả niềm yêu mến, cảm phục đối với thế hệ trẻ Việt Nam trong những ngày tháng bom rơi đạn nổ ấy. Và hơn thế, điều đó trở thành động lực để thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay viết tiếp nét son trong trang sử của thời đại mình.

Lê Minh Khuê là nhà văn thuộc thế hệ những tác giả bắt đầu sáng tác trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Với tài năng và sự tìm tòi, khám phá của mình, bà sớm gặt hái được nhiều thành công về mảng đề tài là cuộc sống chiến đấu của những thanh niên xung phong và bộ đội trên tuyến đường Trường Sơn.

“Những ngôi sao xa xôi” là một trong những truyện ngắn tiêu biểu của Lê Minh Khuê. Nhân vật chính trong tác phẩm – Phương Định – là nhân vật giành được nhiều sự yêu mến, cảm phục của người đọc bởi vẻ đẹp ngoại hình, tâm hồn và sự dũng cảm, ngoan cường, bình tĩnh ung dung trước hiểm nguy.

Phương Định gây cảm tình đầu tiên cho người đọc bởi vẻ trẻ trung, xinh đẹp của một cô gái mới lớn. Cô là người nhạy cảm và luôn quan tâm đến hình thức của mình. Cô tự đánh giá: “Tôi là con gái Hà Nội. Nói một cách khiêm tốn, tôi là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa loa kèn. Con mắt tôi thì các lái xe bảo: Cô có cái nhìn sao mà xa xăm”, vẻ đẹp ấy của cô đã hấp dẫn bao chàng trai: “các anh pháo thủ và lái xe hay hỏi thăm tôi”. Điều đó làm Phương Định tự hào nhưng điều đặc biệt là cô chưa dành riêng tình cảm cho ai.

Nhân vật chính của tác phẩm còn khiến người đọc khâm phục bởi sự dũng cảm ngoan cường, bình tĩnh ung dung vượt lên khó khăn nguy hiểm.

Phương Định cùng những người bạn của mình sống và chiến đấu trên một cao điểm, giữa một vùng trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Chị phải chạy trên cao điểm đánh phá của máy bay địch. Sau mỗi trận bom, chị cùng đồng đội phải lao ra trọng điểm, đo và ước tính khối lượng đất đá bị bom địch đào xới, đếm những quả bom chưa nổ và dùng những khối thuốc nổ đặt vào cạnh nó để phá. Đó là công việc mạo hiểm với cái chết luôn gần kề tạo áp lực khiến thần kinh vô cùng căng thẳng.

Thực hiện công việc đó, Phương Định và đồng đội phải rất bình tĩnh và họ đã thực sự bình tĩnh, ung dung một cách lạ thường. Thậm chí, với họ, công việc ấy đã trở thành bình thường: “Công việc của chúng tôi là ngồi đây. Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và khi cần thì phá bom”.

Mặc dù đã quen với công việc nguy hiểm này, thậm chí một ngày có thế phải phá tới năm quả bom nhưng mỗi lần vẫn là một thử thách tột độ với thần kinh của Phương Định.

Từ khung cảnh và không khí chứa đầy căng thẳng đến cảm giác là các anh cao xạ ở trên kia cũng đang theo dõi từng động tác cử chỉ của mình để lòng dũng cảm ở cô như được kích thích bởi sự tự trọng: “Tôi đến gần quả bom… đàng hoàng mà bước tới” ở bên quả bom kề sát với cái chết im lim và bất ngờ, từng cảm giác của con người như cũng trở nên sắc nhọn hơn: “Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người cứa vào da thịt tôi. Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành”.

Đặc biệt, Phương Định càng khiến người đọc yêu mến, trân trọng hơn bởi tâm hồn trong sáng, tinh tế. Chị rất giàu tình cảm với đồng chí, đồng đội, quê hương và vô cùng lạc quan yêu đời.

Giống như hai người đồng đội trong tổ trinh sát, Phương Định yêu mến những người đồng đội trong tổ và cả đơn vị của mình. Đặc biệt, cô yêu mến và cảm phục tất cả những người chiến sĩ mà hằng đêm cô gặp trên trọng điểm của những con đường vào mặt trận. Phương Định đã lo lắng, sốt ruột khi đồng đội lên cao điểm chưa về.

Chị yêu thương và gắn bó với bạn bè nên có những nhận xét tốt đẹp đầy thiện cảm về Nho, phát hiện ra vẻ đep dễ thương ”nhẹ, mát như một que kem trắng” của bạn. Chị còn hiều và đồng cảm sâu sắc với những sở thích và tâm trạng của chị Thao.

Phương Định cũng là người con gái có một thời học sinh hồn nhiên, vô tư bên người mẹ thân thương trong một căn buồng nhỏ nằm trên một đường phố yên tĩnh hồi Hà Nội còn thanh bình trước chiến tranh. Những kỉ niệm ấy luôn sống lại trong cô giữa chiến trường dữ dội. Nó là niềm khao khát làm dịu mát tâm hồn trong hoàn cảnh căng thẳng, khốc liệt của chiến trường.

Vào chiến trường đã ba năm, làm quen với những thử thách hiểm nguy, giáp mặt hàng ngày với cái chết nhưng ở Phương Định không mất đi sự hồn nhiên trong sáng và cả những mơ ước về tương lai: “Tôi mê hát”, “thích nhiều bài”.

Phương Định là cô thanh niên xung phong trên tuyến đường huyết mạch Trường Sơn những ngày kháng chiến chống Mĩ. Chị tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng hào hùng ấy. Họ là những người không tiếc tuổi thanh xuân, hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc những gì quý giá nhất:

Xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mĩ

Mà lòng phơi phới dậy tương lai”

Trong “Những ngôi sao xa xôi”, Lê Minh Khuê đã miêu tả chân thực và sinh động tâm lí nhân vật. Tác phẩm được kể từ ngôi thứ nhất tạo thuận lợi cho tác giả miêu tả thế giới nội tâm qua việc để nhân vật tự sự về mình.

Nhân vật Phương Định trong “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê mang những đặc điểm tốt đẹp tiêu biểu cho tâm hồn những chàng trai, cô gái thanh niên xung phong lên đường chống Mĩ trong những năm tháng vất vả mà hào hùng của dân tộc. Phương Định để lại trong lòng độc giả niềm yêu mến, cảm phục đốì với thế hệ trẻ Việt Nam trong những ngày tháng bom rơi đạn nổ ấy. Và hơn thế, điều đó trở thành động lực để thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay viết tiếp nét son trong trang sử của thời đại mình.

Với đề bài “Nêu suy nghĩ của em về nhân vật Phương Định hay đặc sắc” thì nếu các bạn chưa có ý tưởng triển khai bài viết như thế nào thì có thể học hỏi cách hành văn như bài văn mẫu sau đây.

Tác giả Lê Minh Khuê là một trong những nữ nhà thơ nổi tiếng của văn học hiện đại Việt Nam. Khi viết về đề tài người lính, những tác phẩm của bà luôn toát lên niềm tự hào, vẻ tươi sáng, trong trẻo cùng những mong ước vô cùng tươi đẹp. Và có lẽ, Những ngôi sao xa xôi mãi là một món quà đẹp đẽ, đáng trân trọng và nâng niu mà Lê Minh Khuê đã dành tặng riêng cho những đọc giả đam mê văn học của bà. Qua tác phẩm, hẳn chúng ta cũng không thể nào quên được một Phương Định trẻ trung, xinh đẹp và đầy dũng cảm, tài năng.

Phương Định là một cô gái trẻ, theo tiếng gọi của Tổ Quốc, cô tạm biệt Hà Nội thân yêu, tạm biệt gia đình thương mến để tình nguyện vào miền Nam chiến đấu. Đó là một biểu hiện đầy cao đẹp của lòng yêu nước. Một cô gái nhỏ nhắn vào nơi ác liệt, cô gái tuy nhỏ bé nhưng làm nhiệm vụ không hề nhỏ bé chút nào, cô cùng hai người đồng đôi là chị Thao và em Nho thực hiện công việc phá bom, giữ cho con đường huyết mạch Bắc – Nam được an toàn cho bộ đội ra trận, cung cấp vũ khí, lương thực cho tiền tuyến.

Công việc luôn phải đối mặt với hiểm nguy, căng thẳng nhưng bằng sự khéo léo, bản lĩnh và dũng cảm của mình, Định đã hoàn thành nhiệm vụ một cách nhanh chóng, an toàn. Hình ảnh cô chiến sĩ trẻ cẩn thận phá bom, hồi hộp từng giây chờ bom nổ, cô không quan tâm đến tính mạng của mình mà chỉ kiên định với mục tiêu sắt đá là làm sao để gỡ được quả bom đang đe dọa con đường huyết mạch.

Không chỉ là một chiến sĩ dũng cảm và trách nhiệm trên chiến trường, ở Phương Định còn toát lên một vẻ đẹp của tấm lòng nhân hậu, yêu thương và giàu tình cảm. Sống xa nhà, chỉ một cơn mưa đá thoáng qua cũng khiến cô bồi hồi nhớ về ba mẹ, về Hà Nội thân thương. Tình yêu gia đình gắn liền với tình yêu quê hương, đất nước thiết tha, nhiệt thành mà cũng vô cùng dịu dàng, kín đáo.

Phương Định cũng dành nhiều sự quan tâm cho những người đồng đội của mình, cô xem Chị Thao, em Nho như người thân trong gia đình, để ý đến tính cách, sở thích của mọi người. Trong mắt Định, Nho là một cô bé trong trẻo, thích kẹo, tuy trẻ con nhưng vô cùng trách nhiệm. Chị Thao chín chắn, thích thêu thùa, may vá, thích chép lời bài hát dù chị hát không hay.

Cô lo lắng khi em Nho bị thương, chăm sóc Nho bằng tình cảm của một người đồng đội, một người chị bảo vệ và che chở em. Cô dành tình cảm quý mến và tôn trọng đặc biệt dành cho chị Thao, thích hát cho chị nghe trong những giờ rảnh rỗi. Sống nơi chiến trường gian khó, những tình cảm mà Nho dành cho đồng đội, cho gia đình nơi quê nhà, cho đất nước trong cơn hoạn nạn là điều vô cùng đáng trân quý. Những tình cảm ấy chính là liều thuốc tinh thần quý giá, giúp xua đi những lo lắng, là động lực để đồng đội cùng nhau vượt qua gian khó.

Phương Định cũng là một cô gái tự tin, yêu đời, lạc quan và mơ mộng. Trong chiến trường ác liệt, cô vẫn cất lên lời hát trong trẻo sau những lần làm nhiệm vụ, cô thích hát, và có thể tự bịa ra lời để hát. Niềm say mê ca hát của Định được nuôi dưỡng từ bé, vào chiến trường gian khổ, những khi hát có lẽ là khoảng thời gian cô được sống với niềm đam mê của mình, được cất lời ca trong trẻo.

Cô thích những hành khúc, những làn điệu dân ca. Cô yêu cả những bài Ca chiu sa của Hồng quân Liên xô nữa. Phải yêu và mê hát lắm cô mới thuộc được nhiều như thế. Và chắc hẳn, Phương Định phải hát hay lắm bởi thế mà chị Thao luôn yêu cầu cô hát. Dù cho chiến trường ác liệt, dù bom rơi lửa đạn, cái chết có thể cận kề trong gang tấc, tiếng hát Phương định vẫn cất lên. Đó là những câu hát của sự lạc quan, của niềm mê tuổi trẻ, được sống và cống hiến hết mình cho Tổ quốc thân yêu.

Định cũng là một cô gái đầy tự tin và nhạy cảm. Trong trái tim cô luôn dành một tình yêu mãnh liệt và sự khâm phục dành cho những người lính mặc quân phục với ngôi sao trên mũ, dù trước mặt họ cô luôn làm ra vẻ không xao động, không săn sóc, vồn vã.

Qua cách giới thiệu về mình, Định cũng cho thấy vẻ tự tin, kiêu hãnh của một cô gái đất Hà Thành xinh đẹp: “Nói một cách khiêm tốn, tôi là một cô gái khá với hai bím tóc dày tương đối mềm, một cái cổ cao kiêu hãnh như đài hoa loa kèn còn mắt tôi thì các anh lái xe bảo: Có cái nhìn sao mà xa xăm.” Hẳn là một cô gái xinh đẹp với vẻ duyên dáng đầy nữ tính cùng chiều sâu tâm hồn của một cô gái thị thành, Phương Định mới có thể chiếm được cảm tình của những người lính nhiều đến thế.

Qua những lời kể đầy tự nhiên, hấp dẫn, Lê Minh Khuê đã khắc họa thành công một Phương Định bản lĩnh, tự tin và giàu tình cảm. Ở cô là vẻ đẹp đại diện cho con người của một thời đại máu lửa với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Qua Phương Định, ta càng khâm phục và tự hào về thế hệ cha anh đi trước để thấy mình hôm nay phải nỗ lực, cống hiến cho cuộc sống nhằm xây đắp cuộc đời tốt đẹp hơn.

Cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước đã kết thúc từ lâu, thế nhưng hàng ngàn, hàng vạn những con người Việt Nam đã phải ngã xuống để giành lấy sự tự do đó. Trong các tác phẩm viết về những người lính, những cô gái thanh niên xung phong, thì Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê là một tác phẩm được nhiều người ưa thích. Bởi nó mang một sự trong trẻo, đáng yêu lạ thường mà điều đó đến từ Phương Định – nhân vật chính trong câu chuyện.

Phương Định là một trong ba người nữ thanh niên xung phong làm công tác phá bom trên tuyến đường Trường Sơn. Cô là một thiếu nữ trẻ, người Hà thành vừa rời ghế nhà trường chưa được bao lâu. Chắc vì vậy mà Phương Định luôn mang trong mình một sự hồn nhiên, vô tư đến lạ lùng dù ở nơi chiến trường bom đạn khốc liệt này.

Hành trang vào chiến trường của cô thật đặc biệt, đó là những kỉ niệm về thầy cô, bạn bè nơi trường học, là những kỉ niệm về người mẹ thân yêu. Giáp mặt với cái chết hàng ngày, bởi mỗi ngày cô phải phá ít thì ba quả bom, có ngày năm quả, nhưng cô vẫn luôn giữ được sự hồn nhiên, trong trẻo và niềm yêu thích với ca hát. Thế nhưng, Phương Định cũng có cá tính riêng của mình, cô nữ tính, biết điệu đà làm dáng, thế nhưng khi được các anh lính để mắt, dù vui thích và tự hào, cô cũng chẳng vồn vã, săn đón. Đó là cá tính riêng của Phương Định.

Cô yêu mến mảnh đất mình đang công tác, yêu mến đồng đội và thầm khâm phục tất cả những người lính cô gặp trên tuyến đường Trường Sơn này. Giáp mặt với thần chết từng phút giây đã tôi luyện lên một thiếu nữ Hà thành trong sáng là thế nhưng gan dạ, dũng cảm bậc nhất.

Lê Minh Khuê đã thật thành công khi dựng lên hình ảnh một Phương Định đáng yêu là thế, nhưng cũng đầy tự tin, dũng cảm, xứng đáng là một gương mặt tiêu biểu cho lớp thanh niên trí thức tham gia kháng chiến chống Mỹ.

Gợi ý cách hành văn ấn tượng, súc tích thông qua bài văn mẫu cảm nghĩ về nhân vật Phương Định hay nhất sau đây.

Thế hệ trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước bước vào thơ ca đã có nhiều chân dung quen thuộc và đáng yêu, đáng cảm phục: những chiến sĩ lái xe trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật, những cô gái mở đường trong “Khoảng trời hố bom” của Lâm Thị Mĩ Dạ,…

Đến Lê Minh Khuê – một nhà văn thuộc thế hệ những tác giả bắt đầu sáng tác trong thời kì kháng chiến chống Mĩ – cũng đóng góp một chân dung như thế cho văn học nước nhà: cô gái Phương Định trong truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi”. Đó là một nữ chiến sĩ thanh niên xung phong xinh đẹp, trong sáng, giàu tình cảm và dũng cảm, ngoan cường.

Là một cô gái thanh niên xung phong có nhiệm vụ cùng đồng đội san lấp những hố bom trên tuyến đường Trường Sơn lửa đạn, ngày đêm đối mặt với đất bụi, khói bom nhưng Phương Định không hề mất đi vẻ trẻ trung, xinh đẹp của một cô gái mới lớn. Chị là người nhạy cảm và luôn quan tâm đến hình thức của mình.

Chị tự đánh giá: “Tôi là con gái Hà Nội. Nói một cách khiêm tốn, tôi là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì các lái xe bảo: Cô có cái nhìn sao mà xa xăm”, vẻ đẹp ấy của chị đã hấp dẫn bao chàng trai “các anh pháo thủ và lái xe hay hỏi thăm tôi”.

Nhưng điều đặc biệt ở Phương Định là không bị “cái nết đánh chết cái đẹp”; ngược lại, chị đã để sự dũng cảm, ngoan cường và vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, giàu tình thương tôn thêm vẻ đẹp cho mình.

Phương Định cùng những người bạn của mình sống và chiến đấu trên một cao điểm, giữa một vùng trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Chị phải chạy trên cao điểm đánh phá của máy bay địch. Sau mỗi trận bom, chị cùng đồng đội phải lao ra trọng điểm, đo và ước tính khối lượng đất đá bị bom địch đào xới, đếm những quả bom chưa nổ và dùng những khối thuốc nổ đặt vào cạnh nó để phá. Đó là công việc mạo hiểm với cái chết luôn gần kề tạo áp lực khiến thần kinh vô cùng căng thẳng.

Thực hiện công việc đó, Phương Định và đồng đội phải vô cùng bình tĩnh và họ đã thực sự bình tĩnh, ung dung một cách lạ thường. Thậm chí, với họ, công việc ấy đã trở thành bình thường: “Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần. Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng có nhiều quả bom chưa nổ, nhưng nhất định sẽ nổ… Rồi khi xong việc, quay lại nhìn đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang”.

Sống giữa nơi sự sống và cái chết tranh giành nhau từng li một như thế nhưng Phương Định không để tâm hồn mình mòn đi. Chị rất giàu tình cảm với đồng chí, đồng đội, quê hương và vô cùng lạc quan yêu đời.

Giống như hai người đồng đội trong tổ trinh sát, Phương Định yêu mến những người đồng đội trong tổ và cả đơn vị của mình. Đặc biệt, cô yêu mến và cảm phục tất cả những người chiến sĩ mà hằng đêm cô gặp trên trọng điểm của những con đường vào mặt trận.

Phương Định đã lo lắng, sốt ruột khi đồng đội lên cao điểm chưa về. Chị yêu thương và gắn bó với bạn bè nên có những nhận xét tốt đẹp đầy thiện cảm về Nho, phát hiện ra vẻ đẹp dễ thương “nhẹ, mát như một que kem trắng” của bạn. Chị còn hiểu và đồng cảm sâu sắc với những sở thích và tâm trạng của chị Thao

Phương Định cũng là người con gái có một thời học sinh hồn nhiên, vô tư bên người mẹ thân thương trong một căn buồng nhỏ nằm trên một đường phố yên tĩnh hồi ở Hà Nội còn thanh bình trước chiến tranh. Những kỉ niệm ấy luôn sống lại trong cô giữa chiến trường dữ dội. Nó là niềm khao khát làm dịu mát tâm hồn trong hoàn cảnh căng thẳng, khốc liệt của chiến trường.

Vào chiến trường đã ba năm, làm quen với những thử thách hiểm nguy, giáp mặt hàng ngày với cái chết nhưng ở Phương Định không mất đi sự hồn nhiên trong sáng và cả những mơ ước về tương lai: ”Tôi thích nhiều bài hát, dân ca quan họ dịu dàng, dân ca Ý trữ tình giàu có”.

“Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê đã miêu tả chân thực và sinh động tâm lí nhân vật. Tác phẩm được kể từ ngôi thứ nhất tạo thuận lợi để tác giả miêu tả thế giới nội tâm qua việc để nhân vật tự sự về mình.

Phương Định là cô thanh niên xung phong trên tuyến đường huyết mạch Trường Sơn những ngày kháng chiến chống Mĩ. Qua nhân vật này, chúng ta hiếu hơn thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng hào hùng ấy.

Viết về người lính và chiến tranh là nguồn cảm hứng của rất nhiều nhà thơ, nhà văn. Với Phạm Tiến Duật, ta được đến với sự trẻ trung, ngang tàng của các chiến sĩ Trường Sơn qua “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”. Và đến với “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê ta lại không khỏi thán phục trước tinh thần dũng cảm, tình đồng đội nồng ấm, tâm hồn lạc quan trong sáng của ba nữ thanh niên xung phong mà đề lại ân tượng sâu sắc nhất trong em là Phương Định.

Phương Định cùng Nho và Thao – những cô gái thanh niên xung phong sống trên cao điểm mênh mông khói bụi Trường Sơn và bom đạn hủy diệt của kẻ thù. Công việc của chị và đồng đội trong tổ trinh sát mặt đường là “đo khối lượng đất đá lấp hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom” để bảo vệ con đường cho những đoàn xe băng về phía trước, góp phần vào sự nghiệp giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.

Công việc của chị thật vinh quang nhưng cũng đầy hi sinh gian khổ. Song chính hoàn cảnh gian khó hiểm nguy ấy đã làm cho chúng ta cảm nhận được những phẩm chất đáng quý của chị.

Cảm nhận đầu tiên về nhân vật Phương Định là vẻ đẹp của tinh thần dũng cảm, thía độ bình tĩnh vượt lên mọi hiểm nguy. Hằng ngày, chị thường xuyên phải chạy trên cao điểm bị bom đạn cày nát mà còn ẩn dấu những quả bom chưa nổ. Điều đó cũng có nghĩa chị luôn phải đối mặt với thần chết. Mỗi ngày, chị phải phá từ 3-5 lần bom, nguy hiểm là vậy nhưng chị vẫn bình thản thậm chí còn thấy thú vị dù trên mình còn có vết thương chưa lành miệng.

Cứ mỗi lần phá bom, đất rắn, tiếng xẻng va chạm vào vỏ quả bom nghe sắc lạnh đến ghê người. Ngay cả lúc ấy, chị vừa trách vừa nhắc nhở mình “phải nhanh hơn chút nữa”, nếu không vỏ quả bom nóng lên hoặc nóng từ bên trong quả bom hay nóng do mặt trời khi đó sẽ rất nguy hiểm”. Xác định được tính chất nguy hiểm, song với tinh thần dũng cảm cùng tình yêu Tổ quốc, chị đã vượt qua tất cả. Thao tác, tư thế, thái độ bình tĩnh khi phá bom là vẻ đẹp đáng quý ở Phương Đinh nói riêng và những cô gái trẻ nói chung.

Có những lúc, chị cũng nghĩ đến cái chết nhưng cái chết này mờ nhạt. Còn ý nghĩa cháy bỏng là “Liệu mìn có nổ bom có nổ không? Làm thế nào để châm mìn lần thứ hai?” Mục đích hoàn thành nhiệm vụ luôn được chị đặt lên trên hết.

Trong chị luôn thường trực tình đồng đội, đồng chí nồng ấm. Tấm long vị tha của chị luôn quan tâm tới đồng đội. Khi chị Nho và Thao ở trên cao điểm, phải ở nhà trực máy nhưng trong lòng Phương Đinh luôn lo lắng, sốt ruột, đứng ngồi không yên. Chị lo lắng đến mức chạy ra chạy vào lắng nghe cả tiếng súng hỗ trợ của các anh bộ đội pháo binh sự lo lắng ấy khiến chị cáu với cả đội trưởng “trinh sát chưa về”. Điều đó thể hiện lòng quan tâm, lo lắng của chị với đồng đội thật sâu sắc.

Chị luôn trìu mến, yêu thương bạn bè, chẳng thế mà chị đã nhận xét về người đồng đội trẻ tuổi-Nho, chị phát hiện ra vẻ dễ thương của Nho “nhẹ, mát mẻ như một que kem trắng”, chị còn hiểu rất rõ sở thích của bạn, của đồng đội. Chị Thao thích ghi bài hát mặc dù chị hát toàn sai nhạc, chị ghi tới ba cuốn sổ dày bài hát, chị Thao còn thích tỉa đôi long mày nhỏ như que tăm, chị hiểu được sự cương quyết, tạo báo nhưng rất đáng gờm trong công việc của chị Thao. Tuy vậy chị Thao rất sợ máu và vắt.

Chị hiểu được ở Nho thích thêu thùa, trên ngực áo của Nho luôn có một bông hoa. Chị còn hiểu được tâm trạng của đồng đội như khi Nho bị thương, chị Thao thì cuống quýt lên còn Nho lại bình tĩnh, gan dạ. Phương Định băng bó, tiêm thuốc và pha sữa cho Nho. Tình cảm đồng đội, đồng chí là ngọn lửa sưởi ấm lòng, là niềm tin, là động lực, là nguồn động viên khích lệ các chị thêm vững lòng trên mặt trận đầy gian nguy này.

Ngược lại, chị Phượng Định cũng rất cần sự cổ vũ, động viên của đồng đội. Chị cảm thấy ấm lòng và tự tin hơn khi cảm thấy ánh mắt dõi theo, khích kệ của các anh chiến sĩ pháo binh. Chị được rất nhiều chiến sĩ cảm mến. Điều đó càng làm tình đồng đội, đồng chí trong chị thêm sâu đậm biết bao!

Nét nổi bật và cũng là điểm hấp dẫn nhất của Phương Định với người đọc chúng ta là tâm hồn trong sáng, giàu mơ mộng, là sự hồn nhiên như trẻ thơ của chị. Chị là cô gái Hà Nội vào chiến trường khói lửa, chị vẫn hay nhớ nhà, nhớ những kỉ niệm tuổi thơ. Chị hay hát, hay cười một mình, ngắm mình trong gương. Chị tự đánh giá mình là “một cô gái khá”. Chị có cái điệu đà của người Hà Nội nhưng là cái điệu thật đáng yêu vì nó hồn nhiên và vô cùng chân thực.

Qua nhân vât Phương Định, ta càng hiểu thêm về những vẻ đẹp đáng quý của những cô giá thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn nói riêng và thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng hào hùng ấy. Âm vang của những câu hát sau sẽ luôn vang vọng trong con người Việt Nam với lòng tự hào đầy trân trọng:

Văn mẫu suy nghĩ về Phương Định chọn lọc được chia sẻ sau đây sẽ là nguồn tài liệu hữu ích dành cho các em học sinh.

Lê Minh Khuê là nhà văn có sở trường về truyện ngắn trong những năm chiến tranh kháng chiến chống Mĩ. Truyện của bà đều viết về cuộc sống chiến đấu của thanh niên xung phong và bộ đội trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971, trong lúc kháng chiến chống Mĩ dân tộc đang diễn ra ác liệt thì truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi ra đời viết về sự dũng cảm hi sinh của những người trẻ tuổi trên đường Trường Sơn. Đó là vẻ đẹp ba cô gái thanh niên xung phong và nổi bật nhất là Phương Định nhân vật kể chuyện.

Phương Định nhân vật xưng tôi người kể truyện lựa chọn cách trần thuật ấy là chủ định của nhà văn, mọi hình ảnh sự kiện nhân vật nơi trọng điểm ác liệt này được tái hiện bởi cái nhìn, thái độ chính người trong cuộc có điều kiện đi vào thế giới nội tâm bộc lộ tâm tư suy nghĩ của nhân vật, một cốt truyện tâm lí. Ngôn ngữ giọng điệu phù hợp với nhân vật.

Phương Định là nữ sinh thủ đô vào chiến trường cô mang theo sự vô tư hồn nhiên khi đón nhận trận mưa đá ngắn ngủi rồi những kỉ niệm tuổi thơ, nhớ về mẹ ngôi nhà những ngôi sao lớn trên bầu trời thành phố, nó vừa là niềm khao khát vừa làm dịu mát tâm hồn giữa khoảnh khắc căng thẳng khốc liệt của chiến trường.

Phương Định một cô gái mộng mơ hồn nhiên, trong sáng, yêu đời. Phương Định thích ca hát, cô đem cả lòng say mê vào chiến trường, cô thích hát những hành khúc bộ đội, những bài quan họ, say mê đến nỗi chỉ cần thuộc nhạc thôi là có thể bịa ra lời mà hát. Tiếng hát cất lên sống với phút giây bình yên đó là tinh thần lạc quan yêu đời cao cả của nữ thanh niên xung phong chống Mĩ. Cô gái có hình thức đẹp Phương Định không tự nói nhiều về mình nhưng chỉ qua mấy lời tự kể hai bím tóc dày tương đối mềm, một cái cổ cao kiêu hãnh như đài hoa…

Cô có cái nhìn sao mà xa xăm là người được các anh chiến sĩ quan tâm nhiều nhất nhưng Phương Định thường đứng xa nhìn đi nơi khác, nhưng trong lòng luôn yêu quí và thấy những người đẹp nhất, thông minh nhất là những người mặc quân phục có ngôi sao trên mũ. Điều đó khẳng định Phương Định là cô gái hồn nhiên trong sáng sống có lí tưởng biết đặt nhiệm vụ chung trên tình cảm riêng tư, sống hòa đồng với đồng đội của mình, làm nhiệm vụ phá bom san lấp đảm bảo thông tuyến đường – một công việc mà thần chết luôn chờ trực.

Xong Phương Định không chịu thua kém, luôn hành động chuẩn xác thành thực, bình tĩnh, dũng cảm mọi ngày phải phá năm quả ít nhất ba quả nổ chậm, mỗi lần phá bom là cảm giác khác nhau.

Lúc đầu Phương Định thấy căng thẳng, hồi hộp, thần kinh căng như chão, tim đập, chân chạy mà biết khắp xung quanh có những quả bom chưa nổ, có thể bây giờ hoặc chốc nữa. Thần chết có thể đến thăm bất cứ lúc nào… Mỗi lúc căng thẳng Phương Định lại có cảm giác như có ánh mắt của các anh cao xa dõi theo mình Phương Định nói “tôi sẽ không đi khom…”. Cảm giác ấy khiến Phương Định trở lên sắc nhọn. Thế rồi nín thở lắng nghe và chờ thế thôi rất nguy hiểm khi mảnh bom văng tới.

Qua những chi tiết tái hiện cảnh ấy, người đọc thấy được sự khốc liệt của chiến tranh và chính sự khốc liệt ấy đã tô luyện lớp người anh hùng như Phương Định.

Thế hệ trẻ Việt Nam sẽ càng biết ơn các chiến sĩ Trường Sơn, chúng ta càng ra sức học tập để rèn luyện, tiếp bước các cha anh ta để xây dựng một đất nước ngày càng phồn vinh và tự chủ. Chúng ta biết ơn cô gái Phương Định và đồng đội của cô, học tập tinh thần xung quanh, sự quả cảm không sợ hi sinh của các cô gái ấy vào công cuộc xây dựng đổi mới đất nước hôm nay.

Cung cấp cho bạn đọc bài văn mẫu “cảm nghĩ của em về nhân vật Phương Định” được chọn lọc từ facebook sau đây.

Kháng chiến chống Mĩ là thời đại đau thương, mất mát mà cũng đầy anh hùng, vĩ đại của dân tộc ta, đó cũng là thời đại của những thanh niên xung phong trẻ tuổi, lãng mạn, lên đường nhập ngũ vì tương lai đất nước:

“Xẻ dọc trường sơn đi cứu nước

Mà long phơi phới dậy tương lai”

Sáng tác về họ, ta không thể nhắc đến Những ngôi sao xa xôi của nhà văn Lê Minh Khuê, với cô thanh niên xung phong Phương Định. Cô gái Hà Thành xinh đẹp, mơ mộng nhưng ẩn sau đó còn là sự kiên cường, dũng cảm. Trước khi lên đường nhập ngũ Phương Định có một tuổi thơ êm đềm bên gia đình mình tại Hà Nội.

Phương Định là cô gái mang vẻ đẹp điển hình của người con gái Hà Nội, hai bím tóc dày và dài, tương đối mềm, chiếc cổ cô cao, kiêu hãnh như một chiếc đài hoa loa kèn. Và đặc biệt là đôi mắt xa xăm đầy mộng mơ, trong đó ẩn chứa một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm.

Cô gái Hà thành đầy mơ mộng, lãng mạn ấy đã dũng cảm lên đường, bỏ lại con phố nhỏ yên tĩnh, tạm biệt cha mẹ vì đất nước thống nhất. Những kỉ niệm tuổi thơ êm đềm đó như một liều thuốc tinh thần, tiếp thêm niềm tin và sức mạnh, giúp Phương Định vượt qua mọi khó khăn trong chiến đấu.

Cô gái ấy khi vào chiến trường Trường Sơn khói bom lửa đạn không còn thấy cái mềm yếu của vẻ bề ngoài mà thay vào đó là một người con gái với những phẩm chất của một người anh hùng. Phương Định có tinh thần trách nhiệm cao với công việc. Công việc của cô đặc biệt nguy hiểm, thường xuyên phải đối mặt với cái chết: Một ngày phải phá bom 5,7 lần, ngày nào ít 3 lần. Nhưng khi có lệnh là cô lên đường, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ phá bom, mở đường cho những đoàn xe về đích an toàn.

Không chỉ vậy, cô còn hết sức gan dạ, dũng cảm, nó được thể hiện rõ nhất trong một lần Phương Định phá bom. Mặc dù đã quen thuộc với công việc này, nhưng lần nào tới gần quả bom cô cũng thấy hồi hộp, căng thẳng “thần kinh căng như chão”. Bởi khung cảnh ẩn chứa sự nguy hiểm “im lặng đến phát sợ”, cây xơ xác, đất nóng, khói đen vật vờ, không khí ngột ngạt báo hiệu điềm chẳng lành, sự sống trở nên mong manh.

Ở bên cạnh quả bom, kề sát với cái chết im lìm, bất ngờ cảm giác của cô trở nên sắc nhọn để bình tĩnh, quyết đoán thực hiện các thao tác phá bom một cách nhanh chóng. Nhưng ngay sau đó cô đã nhận định “Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành”. Suy nghĩ ấy đã cho ta thấy sự can đảm, bản lĩnh, dũng cảm của Phương Định khi đối mặt với cái chết. Để sau đó cô chạy đua với thời gian thực hiện chính xác từng thao tác phá bom.

Lúc này Phương Định nghĩ về cái chết nhưng nó chỉ là một khái niệm mờ nhạt. Bởi trong tâm trí cô chỉ băn khoăn một câu hỏi duy nhất: “Liệu bom có nổ không? Nếu không thì làm thế nào để châm lần thứ hai. Rõ ràng với những suy nghĩ ấy, hình ảnh Phương Định hiện lên không chỉ là một người dũng cảm, gan dạ mà còn là một người có tinh thần trách nhiệm cao.

Không chỉ vậy, cô còn có tinh thần đồng đội sâu sắc. Những người lính lái xe Trường Sơn trao truyền sức mạnh cho nhau bằng nồi cơm giữa rừng, cái bắt tay vội vã qua ô cửa kính vỡ: “Gặp bạn bè suốt dọc đường đi tới/ Bắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồi” “Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời/ Chung bát đĩa nghĩa là gia đình đấy” (Bài thơ về tiểu đội xe không kính – Phạm Tiến Duật). Thì Phương Định lại có những cách rất riêng thể hiện sự gắn bó với các đồng đội.

Trong khi chị Thao và Nho đi trinh sát chưa về Phương Định đã rất lo lắng. Lúc trực điện thoại cô cảm thấy “những gì đã qua, những gì sắp tới không còn đáng kể gì nữa, có gì lí thú đâu nếu các bạn tôi không về”. Phải chăng vì thế mà cô đã gắt với trung đội trưởng khi anh hỏi han tình hình. Nho bị thương Phương Định chăm sóc rất chu đáo, tận tình. Cô rửa vết thương, băng bó, pha sữa cho Nho. Trước nỗi đau của đồng đội cô không còn tâm trí để hát và đâm cáu với chị Thao dù hiểu những tình cảm chị giành cho Nho.

Đằng sau vẻ đẹp anh dũng, kiên cường là hình ảnh của một cô gái hết sức mơ mộng, nữa tính, đầy nhạy cảm. Bắt gặp cơn mưa giữa rừng, cô cuống cuồng tận hưởng, dường như âm thanh của chiến tranh, không gian đầy mùi bom đạn không thể cản niềm vui thích của cô trước trận mưa rào. Đây là phút giây thư giãn làm dịu mát tâm hồn cô trong hoàn cảnh sống chiến đấu vô cùng khốc liệt.

Cơn mưa đá dù tạnh rất nhanh nhưng đã đánh thức những kỉ niệm tuổi ấu thơ nơi phố phường Hà Nội. Nơi ấy có mẹ, có những em nhỏ tung tăng đá bóng. Tất cả đã trở thành hành trang tinh thần, tiếp cho cô thêm sức mạnh chiến đấu.

Đặc biệt, ngòi bút của Lê Minh Khuê trong đoạn văn này trở nên giàu chất thơ hơn khi khắc họa những khoảng lặng trong tâm hồn Phương Định. Nếu khi cơn mưa đến niềm vui con trẻ trong cô mở tung ra thì khi mưa tạnh Phương Định lại thẫn thờ tiếc nuối không nói nổi cùng với đó là nỗi nhớ da diết về một quá khứ êm đềm, bình yên. Từ đó ta thấy được một tâm hồn nhạy cảm, trong sáng, dễ vui dễ buồn.

Qua nhân vật Phương Định, người đọc không chỉ thấy sự tỏa sáng của phẩm chất anh hùng mà còn hình dung được thế giới nội tâm phong phú của cô. Ngòi bút Lê Minh Khuê miêu tả nội tâm nhân vật chân thực, sống động. Phương Định là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam thời kì kháng chiến chống Mỹ.

Tham khảo 🌺Cảm Nhận Về Nhân Vật Bé Thu ❤️️ngoài bài văn Cảm Nghĩ Của Em Về Nhân Vật Phương Định

“Nêu cảm nhận của em về nhân vật Phương Định hay” – với yêu cầu này thì các em không thể nào bỏ qua bài văn mẫu đặc sắc sau đây được.

Những ngôi sao xa xôi viết về những thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt. Tác phẩm xây dựng thành công ba nhân vật Nho, Thao, Phương Định, mỗi người có những nét tính cách riêng nhưng ở họ đều tựu chung vẻ đẹp của tinh thần anh dũng, quả cảm, tinh thần trách nhiệm cao trong công việc. Nổi bật nhất chính là Phương Định, cô gái đại diện cho vẻ đẹp của thời đại lúc bấy giờ.

Phương Định là con gái Hà Nội xung phong vào chiến trường khói bom lửa đạn dù tuổi đời còn trẻ. Cô bỏ lại Hà Nội thân thương có cha mẹ, có bạn bè để thực hiện nhiệm vụ lớn hơn, đó là nhiệm vụ cứu nước. Cô có tuổi thơ êm đềm, hồn nhiên bên gia đình trước khi chiến tranh xảy ra. Những kỉ niệm ngọt ngào, sâu lắng ấy chính là liều thuốc tinh thần đắc lực làm dịu mát, động viên tâm hồn cô sau những giờ phút khốc liệt ở chiến trường.

Về ngoại hình, cô tự nhận xét mình “là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm và một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì các anh lái xe bảo: “cô có cái nhìn sao mà xa xăm”, chính vì đôi mắt ấy nên Phương Định thích ngắm mình trong gương để chiêm ngưỡng đôi mắt dài dài, màu nâu và rất hay nheo lại như đang chói nắng.

Trong tác phẩm chỉ duy nhất Phương Định được miêu tả về đôi mắt, bởi đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, thể hiện con người tính cách của mỗi cá nhân. Miêu tả đôi mắt Phương Định tác giả cho thấy đó là một tâm hồn đầy tinh tế, nhạy cảm, nữ tính mà cũng hết sức kiên cường.

Đằng sau vẻ ngoài ấy lại là một người con gái có trách nhiệm cao trong công việc và tinh thần dũng cảm, kiên cường. Phá bom là việc đặc biệt nguy hiểm, thường xuyên phải đối mặt với cái chết, ngày phá bom đến năm lần, ngày nào ít thì ba lần. Nhưng mỗi khi có mệnh lệnh là cô lên đường, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, giúp những đoàn xe được lưu thông an toàn. Lúc nhận lệnh phá bom, Phương Định dõng dạc nhận “Tôi một quả trên đồi”.

Cô tuân thủ mệnh lệnh một cách bình thản, coi đó là chuyện bình thường, đó là công việc hàng ngày. Trong quá trình phá bom có đôi khi cô nghĩ về cái chết, nhưng nó chỉ là ý nghĩ thoảng qua, còn điều cô quan tâm nhất là làm thế nào để bom nổ. Khi thực hiện nhiệm vụ phá bom ban đầu cô rất căng thẳng, hồi hộp “thần kinh căng như chão” nhưng khi cảm thấy ánh mắt của các chiến sĩ đang dõi theo, động viên, khích lệ cô không đi khom lưng mà đàng hoàng bước đến . Chính lòng tự trọng ấy đã khuyến kích cô, giúp cô chiến thắng.

Để rồi sau đó cô thực hiện từng thao tác phá bom thuần thục, chạy đua với thời gian để vượt qua cái chết. Và giây phút chờ đợi đã qua “Thật may bom đã nổ. Thắng rồi”. Phương Định đã hoàn thành công việc. Đây quả là một cuộc đấu trí gan góc, kiên cường. Từ đó cho ta thấy tinh thần, ý chí và lòng dũng cảm của người con gái nhỏ bé, bình dị nhưng không bao giờ chịu khuất phục.

Không chỉ vậy, cô còn có tinh thần đồng đội sâu sắc. Cô yêu thương những người đồng đội của mình bằng cả trái tim, bằng sự quan tâm rất đỗi chân thành. Khi chị Thao và Nho đi trinh sát chưa về cô vô cùng lo lắng, “sốt ruột tôi chạy ra ngoài một tí” “tôi lo”. Trực điện thoại cô cảm thấy “Thời gian bắt đầu căng lên. Trí não tôi cũng không thua. Những gì đã qua, những gì sắp tới … không đáng kể nữa. Có gì lí thú đâu, nếu các bạn tôi không quay về?”

Cũng chính vì thế khi nhận được điện thoại từ đại đội trưởng cô gắt gỏng trả lời: “trinh sát chưa về”. Lúc Nho gỡ bom bị thương, Phương Định đã vô cùng lo lắng, nhưng cô lại hết sức bình tĩnh moi đất kéo Nho lên, rồi lau rửa vết thương, chăm sóc chu đáo, tận tình cho cô em gái nhỏ. Chính tinh thần đồng đội khăng khít ấy đã gắn bó họ lại với nhau, chăm sóc, yêu thương và che chở cho nhau trong những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.

Sau vẻ gan dạ, kiên trường ở Phương Định còn hiện lên là một cô gái có tâm hồn trong sáng, nhạy cảm, đáng yêu. Cô là người rất nhạy cảm, mang những nét đặc trưng của con gái. Cô quan tâm đến vẻ ngoài của mình, luôn tự hào về nó, được mọi người chú ý nhưng Phương Định không tỏ ra vồn vã mà luôn kín đáo, kiêu kì. Cô thường khoanh tay trước ngực, đứng ra xa và nhìn đi nơi khác.

Thực ra đấy là một cách làm duyên rất nữ tính. Có lẽ đây chính là nét đẹp của những người con gái Hà Thành, luôn tự ý thức được vẻ đẹp của bản thân và trân trọng vẻ đẹp ấy của mình.

Sự hồn nhiên yêu đời của cô được thể hiện qua những lần cô hát và những bài cô tự bịa trong lúc rảnh rỗi. Vẻ đẹp của sự hồn nhiên còn được biểu lộ rõ trong lần bất chợt gặp cơn mưa đá ở chiến trường. Dưới cơn mưa bất chợt cô bất ngờ, cuống cuồng tận hưởng, bỏ lại cái dữ dội của bom đạn, cái khắc nghiệt của chiến trường.

Ở người con gái ấy vẫn có sự hồn nhiên, lạc quan. Đây chính là giây phút thư giãn, giúp cô lấy lại tinh thần sau những giờ chiến đấu căng thẳng. Cơn mưa đá dễ đến dễ đi nhưng đã gợi khợi cho cô về những kỉ niệm tuổi thơ nơi ấy có gia đình, bè bạn. Tất cả đã trở thành hành trang tinh thần, tiếp cho cô sức mạnh chiến đấu.

Tác phẩm được trần thuật ở ngôi thứ nhất, người kể là Phương Định, việc lựa chọn ngôi kể phù hợp đã tạo nên thành công của tác phẩm. Ngôi kể thứ nhất tạo điều kiện để tác giả biểu hiện thế giới nội tâm và những suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật, cũng như khắc họa được sự hồn nhiên, lạc quan giàu tình cảm của cô trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt. Từ đó làm hiện lên vẻ đẹp tâm hồn của những con người trong chiến tranh.

Gấp lại trang sách người đọc càng khâm phục hơn nữa vẻ đẹp phẩm chất của Phương Định: kiên cường, anh hùng, dũng cảm, mà cũng rất đỗi mơ mộng, tinh tế. Cô là đại diện tiêu biểu cho thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Chính những con người ấy đã đem hết tuổi xuân, sức trẻ để cống hiến, bảo vệ tổ quốc.

Tham khảo 🌺Cảm Nhận Nhân Vật Mị Trong Đêm Tình Mùa Đông ❤️️ 10 Mẫu

Bài văn cảm nhận của em về nhân vật Phương Định trong truyện Những ngôi sao xa xôi sẽ giúp các em có thêm nhiều thông tin hay và thú vị về nhân vật đặc biệt này.

Truyện Những ngôi sao xa xôi kể về một tổ thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ trinh sát mặt đường tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Tổ trinh sát gồm ba cô gái là Định, Nho và Thao. Họ phải đối mặt với thần chết trong những lần phá bom, thậm chí mấy lần trong một ngày. Cuộc sống giữa chiến trường dù khắc nghiệt và nguy hiểm nhưng họ vẫn có được niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ, những giây phút thanh thản và thơ mộng.

Cả ba cô gái yêu thương và gắn bó với nhau như chị em. Phần cuối truyện, tác giả tập trung miêu tả hành động và tâm trạng của các nhân vật, chủ yếu là Phương Định. Trong một lần phá bom, cô bị thương, cô được sự săn sóc chu đáo của hai đồng đội. Những ngôi sao xa xôi là một trong số những tác phẩm đầu tay của Lê Minh Khuê, viết vào năm 1971, lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ đang diễn ra ác liệt.

Truyện cho thấy tâm hồn trong sáng, lòng dũng cảm, sự hồn nhiên và cuộc sống chiến đậu nhiều gian khổ, hi sinh nhưng vẫn lạc quan của các nhân vật nữ thanh niên xung phong. Đặc biệt, nhân vật Phương Định được tác giả miêu tả chân thực, sinh động bằng nhiều thủ pháp nghệ thuật độc đáo.

Vào chiến trường được ba năm, đã quen với những thử thách và nguy hiểm, giáp mặt hàng ngày với cái chết, nhưng Phương Định vẫn không đánh mất sự hồn nhiên, trong sáng và những ước mơ về tương lai. Nét cá tính ở nhân vật được thể hiện khá rõ là sự nhạy cảm, hay mơ mộng và sở thích ưa ca hát.

Cũng giống như hai người bạn trong tổ trinh sát, Phương Định yêu mến các đồng đội trong tổ và cả đơn vị mình. Hơn nữa cô cũng mến yêu và cảm phục những người chiến sĩ mà cô gặp hàng đêm trên trọng điểm con đường vào mặt trận. Trong phần đầu truyện, Phương Định hiện lên là một cô gái nhạy cảm và quan tâm đến hình thức của mình. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa kèn. Còn đôi mắt thì các anh lái xe bảo: “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!”.

Phương Định biết mình được nhiều người, nhất là các anh lính để ý và có thiện cảm. Điều đó làm cô thấy vui và tự hào, nhưng chưa dành riêng tình cảm cho một ai. Nhạy cảm, nhưng cô lại không hay biểu lộ tình cảm của mình, luôn tỏ ra kín đáo trước đám đông, tưởng như là kiêu kì.

Ở đoạn hồi tưởng của nhân vật về tuổi học trò, tác giả làm nổi rõ nét tính cách hồn nhiên, vô tư, một chút tinh nghịch và mơ mộng của một thiếu nữ. Chẳng hạn, chỉ một trận mưa đá vụt qua cũng đánh thức ở nhân vật này rất nhiều kỉ niệm và nỗi nhớ về thành phố quê hương, gia đình và tuổi thơ thanh bình của mình. Tâm lí nhân vật Phương Định trong một lần phá bom được miêu tả rất cụ thể, tinh tế đến từng cảm giác, ý nghĩ, dù chỉ thoáng qua trong giây lát.

Mặc dù rất quen công việc nguy hiểm này, nhưng mỗi lần vẫn là một thử thách đối với thần kinh. Ở bên quả bom, kề sát với cái chết im lìm và bất ngờ, từng cảm giác của con người như cũng trở nên sắc nhọn hơn. Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người, cứa vào da thịt tôi. Tồi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành. Tiếp đó là cảm giác căng thẳng chờ đợi tiếng nổ của quả bom.

Tóm lại, ngòi bút của Lê Minh Khuê đã miêu tả sinh động, chân thực tâm lí nhân vật, làm thể hiện một thế giới nội tâm phong phú. Cách nhìn và thể hiện con người thiên về cái đẹp, sự trong sáng, cao thượng.

Viết về cuộc sống và chiến đấu của những cô gái thanh niên xung phong trên một cao điểm ở tuyến Trường Sơn trong những năm chiến tranh chống Mĩ cứu nước, Những ngôi sao xa xôi đã làm nổi bật tâm hồn trong sáng, giàu mơ mộng, tinh thần dũng cảm, cuộc sống chiến đấu đầy gian khổ, hi sinh nhưng rất hồn nhiên, lạc quan của họ. Đó chính là hình ảnh đẹp, tiêu biểu về thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kì kháng chiến chống Mĩ.

Để hoàn thành tốt bài văn trên lớp thì các em học sinh không nên bỏ qua bài văn mẫu “Cảm nghĩ của em về nhân vật Phương Định ấn tượng”.

“Những ngôi sao xa xôi” là một trong số những tác phẩm đầu tay của Lê Minh Khuê, viết vào năm 1971. Lúc cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt. Trong truyện có nhân vật Phương Định là nhân vật tiêu biểu trong lớp thanh niên xung phong Việt Nam. Đó là một cô gái hồn nhiên nhưng rất dũng cảm, gan dạ – một cô gái thanh niên xung phong trẻ trung, hay mơ mộng.

Truyện kể về nhóm nữ trinh sát mặt đường gồm Thao, Nho và Phương Định. Công việc của họ cực kỳ nguy hiểm và có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Đó là quan sát máy bay thả bom của giặc, đo đất đá, san lấp hố bom, kiểm tra những quả bom chưa nổ và phá bom.

Công việc nguy hiểm là thế nhưng họ vẫn luôn yêu đời, hồn nhiên, thích ca hát, tâm hồn mơ mộng, đặc biệt là nhân vật Phương Định. Họ luôn gắn bó, yêu thương nhau như chị em dù cho tính nết mỗi người mỗi khác. Cơn mưa đá ở cuối chuyện để lại trong lòng Phương Định bao xuyến xao, hoài niệm.

Cũng như bao cô gái mới lớn khác, Phương Định rất nhạy cảm và hay quan tâm đến ngoại hình của mình. Cô tự đánh giá về mình: “Tôi là cô gái Hà Nội. Nói một cách khiêm tốn tôi là một cô gái khá. Có hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như hoa loa kèn”. Còn đôi mắt của cô được các anh lính lái xe nhận xét: “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm”. Cô biết mình được nhiều người nhất là các anh lính lái xe để ý và có thiện cảm. Điều đó làm cô vui và tự hào.

Nhưng cô không hay biểu lộ tình cảm của mình, cô luôn kín đáo giữa đám đông. Trong khi các cô gái khác vây quanh các anh bộ đội còn cô thì: “Thường đứng ra xa, khoanh tay trước ngực và nhìn đi nơi khác, môi mím chặt tưởng như kiêu kỳ”. Nhưng thực ra trong suy nghĩ của cô những người đẹp nhất, thông minh, can đảm, cao thượng nhất là những người mặc quân phục có ngôi sao trên mũ. Và cô còn dành tình yêu, niềm cảm phục cho những người lính chiến sĩ hàng đêm cô gặp trên trận địa.

Bên cạnh đó Phương Định là một cô gái hồn nhiên, trong sáng và có nhiều ước mơ về tương lai. Cô hay mơ mộng và rất thích hát. Thường cứ thuộc điệu nhạc nào đó rồi bịa ra lời bài hát. Lời bài hát đôi lúc lộn xộn, ngớ ngẩn đến cô cũng ngạc nhiên, đôi khi bò ra mà cười một mình.

Cô thích ngồi bó gối mơ màng và thường nhớ về kỉ niệm bên mẹ và gia đình, đặc biệt qua một trận mưa đá, ta cảm nhận được sự hồn nhiên của cô. Cô reo lên vui mừng khi phát hiện mưa đá: “Mưa đá! Cha mẹ ơi! Mưa đá!…”. Và cô tiếc thẫn thờ khi mưa tạnh và cảm thấy nhớ “nhớ một cái gì đấy, hình như mẹ tôi, cái cửa sổ hoặc những ngôi sao to trên bầu trời thành phố”.

Dù mơ mộng hồn nhiên nhưng Phương Định vẫn là một cô gái rất gan dạ, dũng cảm có tinh thần trách nhiệm cao trong công việc. Điều đó thể hiện qua một lần phá bom. Mặc dù đã quen với công việc nguy hiểm này, thậm chí một ngày có thể phá bom đến bốn, năm lần nhưng mỗi lần vẫn là một thử thách từ thần kinh đến cả ý nghĩ.

Từ khung cảnh và không khí chứa đầy sự căng thẳng: “Vắng lặng đến phát sợ, cây xơ xác, đất nóng, khói đen vật vờ trong không trung…”. Đến cảm giác “cảm thấy có ánh mắt của các anh chiến sĩ dõi theo mình nên cô sẽ không đi khom. Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi có thể đàng hoàng mà bước tới”.

Đến lúc ở bên quả bom đào, xới, với những cảm giác hồi hộp, căng thẳng và thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người cứa vào da thịt. Cô rùng mình và nhận ra sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí, vỏ quả bom nóng lên, một dấu hiệu chẳng lành”. Trong lúc chờ bom nổ, cô có thoáng nghĩ đến cái chết nhưng là một cái chết mờ nhạt. Cô không sợ hi sinh mà chỉ sợ bom không nổ vì nếu như vậy sẽ không thông đường cho đoàn xe ra trận được.

Qua đó, có thể thấy Phương Định là một hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ Việt Nam trong thời kì kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt. Cùng với cô là tính cách của sự hồn nhiên, lạc quan, dũng cảm và gan dạ, không sợ hi sinh vì tương lai tươi sáng của đất nước. Qua Phương Định, ta cảm nhận sự anh hùng của dân tộc và cuộc chiến đấu đầy ác liệt và gian khổ.

Góp phần xây dựng thành công trong câu chuyện, tác giả đã sử dụng ngôi kể thứ nhất, người kể cũng chính là nhân vật chính. Nghệ thuật miêu tả tâm lý, sinh động thể hiện được thế giới nội tâm phong phú của nhân vật trong chuyện.

Gấp trang sách lại nhưng hình ảnh Phương Định trong “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê cứ lung linh trong tâm trí chúng ta. Nó khiến ta bồi hồi, xúc động, họ – những cô gái thanh niên xung phong cho ta thấy được một bức tranh thời chiến tranh thật đáng tự hào và cảm phục biết bao dân tộc Việt Nam anh hùng. Chúng ta hiện giờ tuy vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng cần phải luôn luôn nỗ lực, ra sức học tập, rèn luyện đạo đức thật tốt để trở thành những người chủ của đất nước trong tương lai.

Gợi ý 👉Cảm Nhận Nhân Vật Mị Trong Đêm Tình Mùa Xuân ❤️️bên cạnh bài Cảm Nghĩ Của Em Về Nhân Vật Phương Định

Hướng dẫn cách viết văn cảm nghĩ của em về nhân vật Phương Định ngắn hay với những câu từ sinh động.

Hình ảnh Phương Định – một trong ba cô gái của “tổ trinh sát mặt đường” trong truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” đã được nhà văn Lê Minh Khuê khắc họa rất thành công.

Thật vậy, hình ảnh Phương Định hiện lên vô cùng đáng yêu đáng mến, một cô gái Hà Nội xinh xắn nhưng chỉ khiêm tốn nhận mình là “khá” với “hai bím tóc dày, tương đối mềm”, “cái cổ cao kiêu hãnh như đài hoa loa kèn”, còn đôi mắt, đôi mắt tuyệt đẹp, đôi mắt mà các anh lái xe vẫn hết lời khen ngợi “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!”. Một vẻ đẹp thật nữ tính và có chiều sâu!

Bước chân vào chiến trường, hành trang duy nhất mang theo là những kỉ niệm về những ngày tháng hồn nhiên của thời thiếu nữ bên gia đình trong “một căn nhà nhỏ” để rồi cô chợt nhớ nhà, nhớ mẹ, “nhớ những ngôi sao to trên bầu trời thành phố”, “cái vòm tròn nhà hát” hoặc “bà bán kem…”…Tất cả như ùa về trong giây lát. Phải chăng chính những kỉ niệm hồn nhiên, trong sáng của thời thiếu nữ nơi quê nhà thân thương ấy đã làm dịu mát lòng cô ngay giữa chiến trường bom đạn ác liệt?

Phương Định còn rất thích hát, cô thích “dân ca quan họ mềm mại dịu dàng”, “thích Ca-chiu-sa của Hồng Quân Liên Xô”, thích “dân ca Ý trữ tình giàu có”. Cô hát với một niềm lạc quan, yêu đời tha thiết, tiếng hát át tiếng bom, và cái ác liệt của chiến tranh cũng đâu thể ngăn cản được niềm vui thích rất đỗi ngây thơ đến trẻ con của Định, cô “vui thích cuống cuồng” khi bắt gặp một trận mưa đá trên cao điểm.

Chao ôi, có ai ngờ rằng ở người con gái tưởng chừng như kiêu kì ấy lại có một tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn ruột thịt như chị em hơn bao giờ hết với Nho và cả chị Thao nữa.

Không những thế, Phương Định còn là một nữ thanh niên xung phong hết sức can trường quả cảm, cô rời chiếc ghế nhà trường xung phong vào phục vụ tuyến đường Trường Sơn máu lửa để rồi từng ngày chạy trên cao điểm, từng giờ từng phút đếm bom rơi, bom nổ, ước lượng khối đất đá lấp vào hố bom, thậm chí phá bom nếu cần. Ngày ngày phải đối mặt với Tử thần nhưng dường như cô không hề quan tâm đến cái chết, cô luôn đặt nhiệm vụ lên hàng đầu và hoàn thành tốt công việc.

Đọc “Những ngôi sao xa xôi” ta như thấy được ở người con gái ấy hình ảnh của cả thế hệ thanh niên xung phong trong kháng chiến chống Mĩ cứu nước “Xẻ dọc trường Sơn đi cứu nước/Mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Và những trang văn của Lê Minh Khuê đã khép lại nhưng hình ảnh một cô gái Hà Nội với “hai bím tóc dày” đang “ngồi bó gối mơ màng” bên khung cửa sổ vẫn còn mãi trong lòng người đọc.

Văn mẫu Cảm nghĩ của em về nhân vật Phương Định điểm cao sau đây là tài liệu tham khảo hữu ích để các em có thể ôn tập hiệu quả.

Đeo sách bên mình núi nhỏ núi to

Em là cô thông tin hay là cô y tá

Dốc cao quá anh chỉ lo em ngã

Em cười dài khiến dốc bớt chênh vênh”

Đúng vậy, lần đầu tiên đội quân tóc dài được xuất hiện trong kháng chiến và đi vào thơ ca rất đẹp mà cao quý. Đó là những con người có tâm hồn trong sáng, giàu mơ mộng, tinh thần dũng cảm lạc quan trong chiến đấu. Mà có lẽ khi nói đến họ ta không thể nào quên được cây bút truyện ngắn Lê Minh Khuê. Nhà văn chuyên viết về tuổi trẻ trên tuyến đường Trường Sơn và công cuộc đổi mới sau này. Trong đó tiêu biểu nhất là bài “Những ngôi sao xa xôi”, và để lại nhiều ấn tượng trong lòng người đọc đó là nhân vật Phương Định.

Phương Định là một trong ba thành viên của tổ “trinh sát mặt đường” cùng thực hiện một nhiệm vụ quan trọng đảm bảo thông suốt mạch đường máu giao thông:

“Chuyện kể rằng em cô gái mở đường

Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương

Cho đoàn xe kịp giờ ra trận

Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa

Đánh lạc hướng thù hứng lấy làn bom”

Phương Định là cô gái Hà Nội nhạy cảm, hồn nhiên và thích mơ mộng, cô thường sống với những kỉ niệm nơi thành phố quê hương mình. Phương Định từng có những tháng ngày học sinh hồn nhiên đẹp và đáng yêu, cô sống vô tư với mẹ. Phương Định có một căn phòng nhỏ gác hai ở một ngõ nhỏ yên tĩnh và thanh bình tại Hà Nội. Và giờ đây trong những ngày tháng căng thẳng ở chiến trường cuộc sống đó đã trở thành kỉ niệm của cô.

Những kỉ niệm đó vừa thể hiện khát vọng cuộc sống nơi quê hương vừa là liều thuốc động viên tinh thần Phương Định nơi tuyến lửa khốc liệt. Sống nơi chiến trường đã ba năm, luôn kề bên cái chết nhưng cô vẫn thể hiện sự hồn nhiên thơ mộng. Ở chiến trường Phương Định nổi bật giữa các cô gái với “hai bím tóc dày tương đối mềm, một cái cổ cao kiêu hãnh như đài hoa loa kèn”. Đôi mắt của Phương Định được các anh lái xe bảo “cô có cái nhìn sao mà xa xăm”. Đúng là một cô gái đẹp đã làm bao chàng trai đắm đuối say mê.

Có nhiều pháo thủ và lái xe “hỏi thăm” và viết “những bức thư dài gửi đường dây” cho Phương Định. Cô có vẻ kiêu kì là “điệu” khi tiếp xúc với một anh bộ đội nói giỏi nào đấy, nhưng trong suy nghĩ của cô thì “những người đẹp nhất, thông minh can đảm và cao thượng nhất là những người mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ”. Cô biết mình được nhiều người, nhất là các anh lính trẻ chú ý và có thiện cảm, nhưng cô không biểu lộ tình cảm của mình và tỏ ra rất kín đáo vì vậy mà trông cô đáng yêu và duyên dáng hơn.

Phương Định là cô gái rất hồn nhiên yêu đời giàu cá tính, và đặc biệt rất thích hát. Hồi ở nhà cô hát say mê có lúc cô hát ầm ĩ làm ông bác sĩ hàng xóm mất ngủ…Và rồi cô mang cả lòng yêu mến ca hát vào chiến trường Trường Sơn ác liệt. Định thích hát “ những bài hành khúc bộ đội, những điệu dân ca quan họ mềm mại dịu dàng, thích ca chiu sa của Hồng quân Liên Xô, thích dân ca Ý trữ tình giàu có” Phương Định còn bịa ra cả những lời hát, thế mà chị Thao vẫn “ say mê” chép vào sổ tay.

Phương Định hát trong khoảng khắc “ im lặng” khi máy bay trinh sát “ rè rè” cơn bão lửa sắp ụp xuống cao điểm Định hát để động viên chị Thao, động viên mình và Nho. Hát khi khi “ máy bay rít bom nổ, nổ trên cao điểm, cách cái hàng này khoảng 300m”. Hát trong không khí ngột ngạt “ khói lên và cửa hang bị che lấp”. Đúng là “tiếng hát át tiếng bom” của cô gái trong tổ trinh sát mặt đường, của những con người “ khao khát làm nên những sự tích anh hùng”.

Tiếng hát đã át đi những cái gì dữ dội của bom đạn khốc liệt nơi chiến trường để nhường chỗ cho một cái gì đó yên ả, thơ mộng và lãng mạn hơn. Qua đó ta thấy được Phương Định hiện ra trước mắt ta là một cô gái trẻ trung thông minh tinh nghịch nhiều mơ mộng. Thật đáng yêu.

Không chỉ hồn nhiên yêu đời mà Phương Định còn có một tâm hồn rất nhạy cảm. Chỉ qua cơn mưa đá vụt qua ở cuối truyện đã làm những kỉ niệm về thành phố quê hương, về gia đình, tuổi thơ…mở tung trong cô.

Nhưng tâm lý của Phương Định thể hiện rõ nhất tinh tế nhất khi cô phá bom “tôi một quả bom trên đồi Nho hai quả dưới lòng đường, chị Thao một quả dưới chân hầm barie cũ”. Trước khung cảnh, cảnh vật bị hủy diệt: cây cỏ xơ xác đất nóng khói đen vật vờ từng cụm trong không trung Phương Định đã dũng cảm và bình tĩnh đến gần quả bom “đàng hoàng mà bước tới” “tôi dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom. Đất rắn. Những hòn sỏi theo tay tôi bay ra hai bên.

Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người cứa vào da thịt tôi. Tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí. Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành. Hoặc là nóng từ bên trong quả bom. Hoặc là mặt trời nung nóng”. Hai mươi phút đã trôi qua, khi tiếng còi của chị Thao nổi lên là lúc “tôi cẩn thận bỏ gói thuốc mìn xuống cái lỗ đã đào châm ngòi dây mìn cài, cong, mềm. Tôi khỏa đất rồi lại chỗ ẩn nấp của mình”. Tiếng còi lần thứ hai của chị Thao nổ lên cũng là lúc quả bom nổ.

Thế là đã xong bốn quả bom đã nổ. Chị Thao vấp ngã, vết sẹo bóng lên, mảnh dù bay trên lưng, chị cười “ răng trắng đôi mắt mở to”. Nhưng công việc phá bom lần này Nho đã bị thương vì hầm sập. Phương Định moi đất bế Nho lên máu túa ra ngấm vào đất, chị Thao nghẹn ngào. Phương Định rửa vết thương cho Nho, tiêm thuốc pha sữa cho Nho.

Dù Nho bị thương nhưng cô đã được đồng đội của mình chăm sóc lo lắng và chữa trị vết thương. Từ đó, ta thấy được trong công việc phá bom Định rất bình tĩnh dũng cảm hăng say, không hề sợ nguy hiểm. Và đặc biệt trong cô luôn chứa một tình yêu thương ấm áp dành cho đồng đội của mình.

Phá bom là công việc rất nguy hiểm nhưng ta thấy được những cô gái thanh niên xung phong rất dũng cảm trong khói lửa, bom đạn mà vẫn ngời sáng như những ngôi sao. Chiến công thầm lặng của họ bất tử với năm tháng và lòng người. Tổ quốc và nhân dân sẽ không bao giờ quên những nữ anh hùng Đồng Lộc, những nữ anh hùng trên con đường chiến lược Trường Sơn.

Như vậy, Phương Định cô gái Hà Nội xinh đẹp, dũng cảm trong lửa đạn giàu tình yêu thương đồng đội cũng thích làm duyên như cô thôn nữ ngày xưa soi mình xuống giếng làng vừa mỉm cười vừa vuốt tóc. Phương Định tiêu biểu cho thế hệ trẻ tràn đầy lòng nhiệt huyết sẵn sàng hi sinh cho đất nước cho dân tộc:

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai”

Trong lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra ác liệt nhất, không chỉ các chàng trai mà các cô gái thanh niên cũng xung phong ra chiến trường, tham gia vào cuộc chiến tranh để giành lại độc lập cho dân tộc. Đó cũng chính là đề tài gợi nguồn cảm hứng cho các nhà văn, nhà thơ lúc bấy giờ.

Với khả năng sáng tạo và xây dựng hình tượng sống động cùng với những ngày tháng lăn lộn nơi chiến trường, Lê Minh Khuê đã khắc họa thành công hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn với những vẻ đẹp kì diệu của tâm hồn, lòng dũng cảm và tình đồng đội thân thương qua truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi”. Tiêu biểu là nhân vật Phương Định – nhân vật chính của truyện.

Lê Minh Khuê là một cây bút nữ chuyên viết truyện ngắn. Trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc, ngòi bút của bà trong chiến tranh luôn hướng về cuộc sống chiến đấu của tuổi trẻ trên tuyến đường Trường Sơn. Truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của bà viết về đề tài này.

Truyện xoay quanh nhân vật chính là Phương Định – một cô gái thanh niên xung phong sống cùng đồng đội, Thao, Nho, trên cao điểm, giữa một vùng trọng điểm ở tuyến đường Trường Sơn. Công việc của họ tuy vất vả và nguy hiểm nhưng các cô vẫn có những giây phút hồn nhiên, thơ mộng của tuổi trẻ. Trong một lần phá bom, Nho bị thương, Phương Định và Thao đã chăm sóc rất tận tình. Cũng là lúc có một trận mưa đá ào xuống, Phương Định được sống lại với niềm vui trẻ thơ và cô lại nhớ về thành phố và gia đình.

Phương Định có hoàn cảnh sống và chiến đấu rất khó khăn, gian khổ. Họ sống trên một cao điểm, trọng điểm ở tuyến đường Trường Sơn giữa mênh mông khói bụi và bom đạn hủy diệt của kẻ thù. Công việc của họ là “đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom”. Các cô phải đối diện với thần chết từng phút, từng giờ, “thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhip điệu chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ.

Trong “lúc đơn vị thường ra đường vào lúc mặt trời lặn và làm việc có khi suốt đêm” thì các cô, tổ trinh sát mặt đường, phải chạy trên cao điểm cả ban ngày, dưới cái nóng trên 30 độ. Từ cao điểm trở về, mặt các cô ai cũng “hai con mắt lấp lánh”, “cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc”. Nhiệm vụ của họ thật quan trọng nhưng cũng đầy gian khổ, hi sinh, thể hiện phần nào hiện thực cuộc chiến đầy khắc nghiệt. Và cũng từ đó, ta thấy sáng ngời lên tinh thần yêu nước, đầy quả cảm của các cô gái thanh niên xung phong

Phương Định là một cô gái Hà Nội vào chiến trường. Ấn tượng đầu tiên về cô là vẻ bề ngoài đáng yêu, trẻ trung, xinh xắn và đầy sức sống. Cô có “hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa lòa kèn”. Đặc biệt, cô có đôi mắt với ánh nhìn sao mà xa xăm. Chẳng phải ngẫu nhiên mà các anh pháo thủ và lái xe lại hay hỏi thăm cô, hay “viết những thư dài gửi đường dây”, “mặc dù có thể chào nhau hằng ngày”.

Phương Định cảm nhận được điều đó, cô cảm thấy vui và tự hào nhưng chưa dành tình cảm cho một ai. Cô chỉ thích ngắm mình trong gương và làm điệu hoặc có vẻ kiêu kì một cách đáng yêu khi thấy các đồng đội của mình tiếp xúc với một anh bộ đội nói giỏi nào đó.

Phương Định vừa bước qua tuổi học trò hồn nhiên, vô tư lự. Cô mang theo vào chiến trường Trường Sơn đầy ác liệt cả những nét đáng yêu của một cô gái tuổi mới lớn, mang theo cả một tâm hồn mơ mộng, rất hồn nhiên, yêu đời. Cô mê hát. Sống trong hoàn cảnh ác liệt của bom đạn trên chiến trường Trường Sơn, lúc nào cũng cận kề với cái chết, cô vẫn không bỏ đi sở thích của mình.

“Thường cứ thuộc một điệu nhạc nào đó rồi bịa ra lời mà hát. Lời tôi bịa lộn xộn mà ngớ ngẩn đến tôi cũng phải ngạc nhiên, đôi khi bò ra mà cười một mình” Tuy vậy, chị Thao vẫn say mê chép những lời bài hát mà Định bịa ra. Cô thích rất nhiều bài, “thích Ca-chiu-sa của Hồng quân Liên Xô. Thích ngồi bó gối mơ màng: “Về đây khi mái tóc còn xanh xanh.. Đó là dân ca Ý trữ tình giàu có”.

Cô hát trong những khoảnh khắc “im lặng” khi máy bay trinh sát rè rè trên đầu, khi cơn bão lửa sắp chụp xuống cao điểm. Cô hát để động viên đồng đội và cũng là để động viên chính bản thân mình, để gửi vào trong tiếng hát nỗi khát khao của tuổi trẻ, của người chiến sĩ, mong được trở về quê hương yêu dấu, được gặp lại người yêu sau bao nhiêu nhớ nhung, chờ đợi.

Phương Định sống với những kỉ niệm của tuổi thiếu nữ vô tư giữa gia đình và thành phố Hà Nội thân yêu. Gặp một trận mưa đá, ở cô lập tức toát lên một niềm vui con trẻ, niềm vui ấy nở tung ra, say sưa, tràn đầy. Cô nhặt những hạt mưa đá để rồi bâng khuâng ngơ ngác khi thấy nó tan biến bất ngờ, cũng nhanh như khi nó ập đến.

“Tôi bỗng thẫn thờ, tiếc không nói nổi…Tôi nhớ một cái gì đấy, hình như mẹ tôi, cái cửa sổ hoặc những ngôi sao to trên bầu trời thành phố” Tất cả mọi kỉ niệm đẹp nhất ở thành phố Hà Nội, về mẹ, về tuổi thiếu nữ trong sáng, vô tư như ùa về, xoáy mạnh trong lòng cô gái. Chính những kỉ niệm đó đã làm dịu mát tâm hồn cô trong hoàn cảnh khốc liệt của chiến tranh.

Cũng như bao cô gái thanh niên xung phong khác, ở Phương Định nổi bật lên tinh thần dũng cảm, thái độ bình tĩnh vượt lên mọi hiểm nguy. Điều đó được thể hiện cụ thể qua một lần phá bom trên cao điểm ở Trường Sơn. Sau những đợt thả bom của giặc, Định cùng đồng đội chạy lên cao điểm để làm nhiệm vụ, nơi vẫn còn có những quả bom chưa nổ. Không gian lúc đó vắng lặng đến phát sợ. Nhưng cô không hề sợ hãi. Cô có cảm giác như các chiến sĩ đang dõi theo mình, vì vậy mà cô cảm thấy an tâm hơn.

Cô quyết định không đi khom, bởi một lý do rất đơn giản “Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi có thể cứ đường hoàng mà bước tới.” Cảm giác ấy vừa thể hiện lòng tự trọng, vừa là ý chí mạnh mẽ giúp cô dũng cảm vượt qua mọi hiểm nguy.

Phương Định “dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom”. Quả bom nằm lạnh lùng. Lưỡi xẻng thỉnh thoảng lại chạm vào quả bom, một tiếng động sắc đến gai người vang lên, cứa vào da thịt cô. “Tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí. Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành” Cách miêu tả của tác giả thật tài tình, khiến cho người đọc cũng có thể cảm nhận được âm thanh của hai vật bằng sắt chạm vào nhau rồi lại cảm thấy rùng mình như Định, càng thấy rõ hơn sự bình tĩnh, gan dạ của cô.

Những lúc đối mặt với quả bom sắt lạnh lùng, cô cũng có nghĩ đến cái chết. “Nhưng một cái chết rất mờ nhạt, không cụ thể”. Đó chỉ là một ý nghĩ thoáng qua. Còn điều mà cô quan tâm lúc này là “liệu mìn có nổ không, bom có nổ không? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai?” Trong suy nghĩ của Định, cô luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ thật tốt dù có phải hi sinh. Cảm xúc, suy nghĩ chân thật ấy của cô đã truyền sang người đọc nhiều đồng cảm, yêu mến, trân trọng và kính phục.

Chính nhờ sự gan góc, dũng cảm và tinh thần trách nhiệm cao đã giúp Định thực hiện tốt công việc của mình. Một cô gái như muôn ngàn cô gái khác trên tuyến đường Trường Sơn, đang hàng giờ dệt nên những kì tích cho Tổ quốc thân thương: Những con đường bằng phẳng để các chuyến xe vượt Trường Sơn tiến vào Nam.

Công việc “chọc giận thần chết” đã trở nên quen thuộc với cô, là công việc hàng ngày, nhưng nó không làm cho tâm hồn cô trở nên chai lì, khô cứng. Ở Định, ta còn thấy thường trực một tình cảm đồng đội, đồng chí nồng ấm. Cô luôn yêu thương trìu mến và quan tâm đến đồng đội. Cô lo lắng cho chị Thao lên cao điểm chưa về đến nỗi “nói như gắt vào máy” khi đại đội trưởng hỏi tình hình.

Cô vỗ về và chăm sóc cho Nho tận tình như một cô y tá khi Nho bị thương lúc phá bom: “moi đất, bế Nho đặt lên đùi mình”, “rửa cho Nho bằng nước đun sôi trên bếp than”, “tiêm cho Nho” rồi “pha sữa trong cái ca sắt”. Sự chăm sóc tận tình của Định đã giúp Nho khỏe lại nhanh chóng. Ba cô gái thanh niên xung phong tuy với tính cách khác nhau nhưng họ yêu thương nhau và đối xử với nhau như chị em ruột thịt.

Cô còn dành tình cảm trân trọng, yêu mến của mình cho những người chiến sĩ đang trực tiếp cầm súng chiến đấu trên chiến trường. Trong suy nghĩ của cô, “những người đẹp nhất, thông minh, can đảm và cao thượng nhất là những người mặc quân phục có ngôi sao trên mũ.” Tình đồng đội, đồng chí của Phương Định thật thiêng liêng, cao cả và đáng quý. Chính điều đó đã tiếp thêm sức mạnh cho cô để cô làm tốt nhiệm vụ của mình. Có được trang viết này cũng một phần xuất phát từ tâm hồn giàu tình cảm của cây bút Lê Minh Khuê.

Trường Sơn là nơi thử thách ý chí, khí phách con người Việt Nam. Chính những con người như Phương Định, Thao, Nho đã xướng nên bài ca tuyệt đẹp của “những bông hoa trên tuyến lửa” anh hùng. Giữa sự ác liệt của chiến tranh, vẻ đẹp của họ vẫn tỏa sáng. Sức trẻ, lòng yêu nước, khát vọng hòa bình đã tạo nên sức mạnh cho cuộc kháng chiến gian khổ mà anh hùng. Họ vốn chỉ là những con người rất đỗi bình thường nhưng đã góp phần tạo nên những kì tích anh hùng cho dân tộc:

“Em là người thanh niên xung phong

Không có súng chỉ có đôi vai tải đạn

Giữa tầm đạn thù tấm lòng dũng cảm

Em vượt đường dài tiếp thêm lửa chiến công”

Tóm lại, truyện “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê đã làm sống lại trong mọi người hình ảnh tuyệt đẹp của những cô gái thanh niên xung phong thời kháng chiến chống Mỹ với tâm hồn trong sáng, mơ mộng, tinh thần dũng cảm, cuộc sống chiến đấu đầy gian khổ, hy sinh nhưng rất hồn nhiên, lạc quan. Phương Định, tuy chỉ là một ngôi sao bé nhỏ, nhưng sẽ luôn tỏa sáng, sáng lấp lánh trên bầu trời Việt Nam. Các cô mãi là những hình ảnh đẹp, tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kì kháng chiến.

Không thể bỏ lỡ cơ hội 🔜Nhận Thẻ Cào 100k Miễn Phí🔜bên cạnh Cảm Nghĩ Của Em Về Nhân Vật Phương Định

‘Cảm Nghĩ’ Là Gì?, Tiếng Việt

1. Các em có những cảm nghĩ gì?

What feelings did you have?

2. Cô đang thăm dò cảm nghĩ của chính cô trong trường hợp này hay đang dò dẫm các cảm nghĩ của tôi?

Do you consult your own feelings in this case or seek to gratify mine?

3. Những cảm nghĩ riêng tư gây ngã lòng

Discouraging Personal Feelings

4. Bài thơ khơi dậy những cảm nghĩ này.

The poem encouraged these feelings.

5. Họ chế ngự được cảm nghĩ tiêu cực

They Are Successfully Coping With Negative Feelings

6. Những cảm nghĩ mạnh mẽ khắc phục lý trí,

Passion shatters reason’s tower,

7. Hãy thử tưởng tượng cảm nghĩ của ba má đứa bé!

Just imagine how those parents felt!

8. Cậu cho biết cảm nghĩ khi đi lính xa nhà nào.

Just getting some thoughts on how it feels to work a world away from home.

9. Vậy, chế ngự cảm nghĩ tiêu cực là điều khả thi.

So it is possible to combat negative feelings.

10. Điều này bao hàm việc chia sẻ cảm nghĩ và ý tưởng.

This involves a sharing of sentiments and ideas.

11. Đã bao giờ bạn bị cảm nghĩ tiêu cực dày vò chưa?

DO YOU ever struggle with negative feelings?

12. Thật vậy, Sa-ra thẳng thắn nói lên cảm nghĩ của mình.

Yes, Sarah communicated how she felt in a straightforward manner.

13. Lúc anh về, tôi nói cho anh biết cảm nghĩ của mình.

When he came home, I let him know how I felt.

14. Hãy kiềm chế cảm nghĩ của mình, hỡi người anh em của tôi,

School thy feelings, O my brother;

15. Trong lúc ban phước lành, cảm nghĩ lo lắng của Benji biến mất.

During the blessing, the butterflies in Benji’s stomach disappeared.

16. Sam đang bắt đầu hiểu về những cảm nghĩ đến từ Đức Thánh Linh.

Sam is beginning to understand the feelings that come from the Holy Ghost.

17. Tại sao chúng ta phải cẩn thận để chế ngự cảm nghĩ ghen tị?

Why must we be careful to curb feelings of jealousy?

18. • Chúa Giê-su khuyến khích người khác bày tỏ cảm nghĩ bằng cách nào?

• How did Jesus encourage others to express their thoughts?

19. Tình cảm nồng hậu thường đi đôi với những cảm nghĩ về người khác.

Warm feelings are frequently associated with thoughts about people.

20. Những cảm nghĩ tiêu cực về bản thân sẽ khiến bạn khó hoạt bát.

Having negative feelings about yourself can only hinder you from being outgoing.

21. Nếu điều này có vẻ quá khó, hãy nói ra cảm nghĩ với chồng.

If this seems too difficult, share your feelings about the matter with him.

22. Bởi vậy, giao tiếp bao hàm việc chia sẻ cảm nghĩ và ý tưởng.

Communication therefore involves a sharing of sentiments and ideas.

23. Tất nhiên, tất cả chúng ta đôi khi cũng có những cảm nghĩ tiêu cực.

Of course, we all have negative feelings from time to time.

24. Ngài sẽ phán bảo họ trong giấc mơ, khải tượng, ý nghĩ và cảm nghĩ.

He will speak to them in dreams, visions, thoughts, and feelings.

25. Nhưng không nên có cảm nghĩ tiêu cực bắt nguồn từ sự khiêm tốn sai lầm hoặc e thẹn hay là có cảm nghĩ rằng sự giao hợp tính dục là một điều gì đó đáng xấu hổ.

But there should be no negative feeling of false modesty or prudery or feeling that sex is somehow shameful.

26. Hãy khuyến khích con cái bày tỏ cảm nghĩ bằng lời khen và sự đồng cảm

Draw out your children with commendation and empathy

27. Với đức tin giản dị, Joseph đã hành động theo những cảm nghĩ thiêng liêng này.

With simple faith, Joseph acted on these spiritual feelings.

28. Thật khó vượt qua những cảm nghĩ cố hữu, nhưng điều này có thể làm được.

It may be hard to overcome entrenched feelings, but it can be done.

29. Hãy lưu ý đến những cảm nghĩ ở địa phương để không làm ai mất lòng.

Take local feelings into account so as not to offend.

30. “Phúc âm đã thay đổi tâm hồn, diện mạo, thái độ và cảm nghĩ của tôi.

“The gospel changed my heart, my appearance, my attitude, and my feelings.

31. Nhưng khi bày tỏ cảm nghĩ, bạn sẽ giúp cả nhà tập trung tìm giải pháp.

Concerns help all of you focus on finding solutions.

I shared my feelings with my wife, who was very supportive.

33. Tuy nhiên, khi nghĩ về tương lai, tôi choáng ngợp trước những cảm nghĩ lạc quan.

Nevertheless, when I think of the future, I am overwhelmed with feelings of positive optimism.

34. Nhưng khi tôi được làm lễ phong nhiệm thì tôi có một cảm nghĩ đầy tin tưởng.

During the setting apart, I had a feeling of confidence.

35. “Chúng ta đừng bao giờ quên những cảm nghĩ hoặc lời nói của ông vào dịp này.

“Never shall we forget his feelings or his words on this occasion.

36. (Thi-thiên 119:97) Tại sao người viết Thi-thiên có cảm nghĩ mãnh liệt đến thế?

(Psalm 119:97) Why did the psalmist feel so strongly?

37. Suy cho cùng, chân giá trị của bạn không tùy thuộc vào cảm nghĩ của người khác.

After all, your true value does not depend on what others think.

38. Hãy chú ý đến cách người viết Thi-thiên bộc lộ cảm nghĩ: “Đức Chúa Trời ôi!

Note the way that the psalmist expressed himself: “As the hind that longs for the water streams, so my very soul longs for you, O God.

39. Những cảm nghĩ của các anh chị em có về Giáo Lý và Giao Ước là gì?

What are your feelings about the Doctrine and Covenants?

Share your thoughts and feelings, your dreams and your fears.

41. Kinh Thánh cho biết một số cách hữu hiệu để đối phó với cảm nghĩ tiêu cực.

The Bible provides some strong defenses against negative feelings.

42. Điều này giúp tôi có lương tâm tốt và cho tôi có những cảm nghĩ tích cực”.

This gives me a good conscience and fills my mind with positive thoughts.”

43. Trang 364: Buổi Gặp Mặt Làm Thay Đổi Thái Độ và Cảm Nghĩ, do Jeffrey Hein họa.

Page 340: Altering Presence, by Jeffrey Hein.

44. Khi trả lời câu hỏi, người ta không luôn luôn bộc lộ cảm nghĩ thật sự của mình.

When people answer questions, they do not always reveal how they really feel.

45. Cảm nghĩ biết ơn của tôi cũng bắt nguồn từ các phước lành ban cho gia đình tôi.

My sense of gratitude stems also from blessings to my family.

46. Khi nhìn các sự vật chung quanh, chúng ta có cảm nghĩ thán phục điều mình trông thấy.

When we look at the things around us, we are awed by what we see.

47. Giải thích rằng các môn đồ đã có những cảm nghĩ này khi Chúa Giê Su phục sinh.

Explain that these feelings are what the disciples felt when Jesus was resurrected.

48. Cảm nghĩ đó đôi khi phai nhạt, và điều này có thể rất bất lợi cho hôn nhân”.

That feeling sometimes fades, and when it does, it can take a heavy toll on the marriage.”

49. Vì sợ bị đối xử lạnh nhạt, người đó có thể không bộc lộ cảm nghĩ thực sự.

Troubled by the thought of being given the cold shoulder, he may not express how he really feels.

50. Hãy hình dung họ cảm nghĩ thế nào khi có được Phòng Nước Trời đẹp và khang trang.

So, imagine how they felt when they had their own attractive Kingdom Hall.

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Thơ Qua Đèo Ngang – Ngữ Văn 7

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua đèo ngang, người đọc còn nhận ra rằng trước khoảnh khắc tắt nắng của một ngày, không gian mênh mông, hoang sơ và đời sống con người thì thưa thớt, vắng vẻ, tâm trạng của nhân vật trữ tình mới thêm trĩu nặng những nỗi niềm, tâm tư:

“Nhớ nước đau lòng, con quốc quốc,

Thương nhà mỏi miệng, cái gia gia.”

Trong hai câu thơ trên, bà Huyện Thanh Quan đã sử dụng điển tích về chim quốc quốc và chim gia gia. Theo chuyện xưa tích cũ, vua Thục Đế do bị mất nước nên rất đau lòng đến nỗi ngày đêm kêu gào và tiếng kêu cất lên chính là tiếng “quốc quốc” (nghĩa là đất nước) và về sau chim quốc quốc được xem là sự hóa thân của nhà vua mà thành. 

Đến khi qua đời, linh hồn hai người họ đã hóa thành chim đa đa và không ngớt lời kêu “bất thực cốc Chu gia” (nghĩa là “Không ăn thóc nhà Chu”). Từ gia xuất hiện trong tiếng kêu ấy lại đồng âm với từ gia (có nghĩa là nhà). Do vậy, khi nhắc đến hai điển tích về nghĩa tình sâu nặng đối với nước nhà của những nhân vật cổ xưa, dường như nhà thơ cũng muốn gửi gắm trong đó một nỗi niềm sâu kín về sự thay ngôi đổi vị trong thời đại của mình. 

Tâm trạng “nhớ nước”, “thương nhà” của nhà thơ đã làm toát lên một tấm lòng đáng trân trọng và cần được cảm thông. Bởi vì, trước khi đến Huế, nhân vật trữ tình đã có một khoảng thời gian dài sống và gắn bó với mảnh đất Thăng Long. Chính hình ảnh về vùng đất và con người nơi ấy đã in sâu vào tâm trí của nhà thơ. Nó đã trở thành một miền kí ức dạt dào để đến lúc rời xa, trong thâm tâm bà nảy sinh những cảm xúc “nhớ”, “thương” trên là điều không thể tránh khỏi. 

Do vậy, khi phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua đèo ngang ta thấy Đèo Ngang vốn đã hoang vắng, u tịch nhưng cũng không thể trở nên rộn rã, vui tươi hơn khi có sự xuất hiện của âm thanh tiếng chim. Bởi, tiếng kêu tha thiết, xót xa như vậy thì chỉ làm tăng thêm vẻ cô liêu, buồn vắng của cảnh vật. Tiếng kêu của những loài chim ấy là một cách ẩn dụ cho tiếng lòng của một tâm hồn hoài vọng về sự thịnh suy của triều đại đã qua.

Khi tâm trạng không thể cất giấu mãi hoài vào trong trong cảnh vật, tác giả đã bộc lộ nó một cách trực tiếp qua hai câu thơ cuối:

“Dừng chân đứng lại, trời, non, nước,

Một mảnh tình riêng, ta với ta.”

Những câu thơ tiếp tục gợi ra sự đối lập giữa một con người nhỏ bé, đơn độc với sự rợn ngợp, bao la của non nước mây trời Đèo Ngang. Khi con người đã có dịp cùng trải qua bao thăng trầm với lịch sử dân tộc, con người ấy như bỗng nghiệm ra một điều: đời người chỉ là hữu hạn trong sự vô cùng của thiên nhiên, đất nước…

Cách cắt mảnh các hình ảnh “trời”, “non”, “nước” và những từ mang ý nghĩa riêng lẻ “một”, “mảnh”, “riêng”, “ta” đã làm nổi bật lên trên sự bất tận, bao la của tạo vật là nỗi trống vắng, cô đơn của con người. Con người ấy lại không thể tỏ bày cùng ai những nỗi niềm đang chất chứa mà chỉ có thể bầu bạn với chính mình (“ta với ta”) thì lại càng trở nên cô đơn, lẻ loi hơn bao giờ hết. 

Vốn là người đất Bắc nhưng khi thời thế thay đổi, một người phụ nữ dù có mạnh mẽ đến đâu nhưng khi đặt chân đến một vùng đất mới, nhận nhiệm vụ mới của một triều đại mới thì làm sao không khỏi nhớ về gia đình và tiếc nuối về một triều đại đã tàn lụi. Do vậy, khi đứng trước ranh giới giữa hai miền đất – một đã từng gắn bó sâu đậm, một lạ lẫm mới mẻ, có tâm sự nhưng không biết thổ lộ cùng ai, bà Huyện Thanh Quan đã chọn cách gửi hết cái tình của mình vào cảnh trong phút “dừng chân đứng lại” hướng tầm mắt lên khắp cảnh vật bao la.

Cập nhật thông tin chi tiết về Cảm Nghĩ Về Nụ Cười Người Mẹ trên website Exas.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!